Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 755 : Ba chữ (2) 

          Trên đường đi mọi người cũng không nói gì nhiều, Nhuế Lãnh  Ngọc kiên trì muốn đưa Diệp Thiếu Dương đi bệnh viện xử lý vết  thương: lúc trước hắn dùng Song Hoàn cắt lên trên đỉnh đầu với  hai vai của mình, còn để lại ba vết thương khá dài, tuy chỉ là bị  thương ngoài da, nhưng thân thể Diệp Thiếu Dương rốt cuộc cũng  là máu thịt, xử lý một chút thì tốt hơn.  Diệp Thiếu Dương đành phải nghe lời nàng , vì thế nói Lâm Tiêu  Hiền liền lái xe đưa bọn họ đến bệnh viện, tìm bác sĩ khoa ngoại,  nhìn thấy Diệp Thiếu Dương cả người toàn là máu , trên người lại  có ba vết thương kỳ quái, bác sĩ tò mò hỏi nguyên nhân, Diệp  Thiếu Dương cũng chỉ trả lời cho qua.  Nằm trên giường bệnh, lúc dùng cồn sát trùng vệ sinh vết thương,  Diệp Thiếu Dương đau đến nhe răng trợn mắt, hình tượng thật khó  coi.  Cũng may có Nhuế Lãnh Ngọc bên cạnh nắm chặt tay hắn, cũng  coi như có chút an ủi.  Ba vết thương được khâu lại, chích thuốc chống uốn ván, băng bó  lại, sau đó Lâm Tiêu Hiền lái xe chở bọn họ về khách sạn, ai về  phòng nấy.  Trần Lộ vẫn luôn ở trong phòng, thấy bộ dáng thảm hại của Diệp  Thiếu Dương, lắp bắp kinh hãi, hỏi han sự tình, Diệp Thiếu Dương  đành phải đơn giản nói qua một lần , Trần Lộ nghe xong thổn thức  không thôi.  Hai người đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, Diệp  Thiếu Dương mở cửa ra thì thấy , là Nhuế Lãnh Ngọc, nàng đã tắm  rửa xong, thay đổi đồ ngủ, là một chiếc váy dài kẻ ca rô đơn giản,  nhìn bộ dáng nàng như vậy, đã thiếu đi vài phần khí phách, mà  thêm vào vài phần vũ mị mê hoặc , đặc biệt là những phần da thịt  trắng ngần như tuyết lộ ra ngoài……  “Xem đủ chưa?” Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng nói.  Diệp Thiếu Dương lúc này mới phục hồi tinh thần, muốn tìm cớ để  chối , Nhuế Lãnh Ngọc liền đẩy hắn sang một bên, tự mình vào  phòng, ngồi lên trên giường, ngẩng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương,  nói: “Vết thương của ngươi sao rồi?”  “Chỉ là vết thương nhẹ , không có việc gì nữa.” Ánh mắt Diệp Thiếu  Dương không tự chủ được dừng lại trên đôi chân thon dài trắng  tuyết của nàng, cảm thấy cổ họng khô khốc, quay đầu đi, ngập  ngừng nói: “Cô tìm ta có việc gì……”  “Đương nhiên là có việc.”  “Được rồi,” Diệp Thiếu Dương quay đầu tìm Trần Lộ, định bảo cô ta  tránh mặt một chút , kết quả phát hiện Trần Lộ đã không thấy bóng  dáng , cô nàng này , đúng là rất biết chuyện à.  Nhuế Lãnh Ngọc đưa một tay lên, hai ngón tay kẹp một đồng tiền  sáng lấp lánh, nói: “Lúc chạy khỏi căn nhà hoang, ta đã thu lại hồn  phách của Ngô Nhạc Ý, ngươi tự xử lý đi.”  Diệp Thiếu Dương sửng sốt, không khỏi thầm than cô nàng tâm tư  kín đáo, tuy Lương Đạo sinh đã chết, cũng không cần tìm Ngô  Nhạc Ý hỏi gì nữa , nhưng mà cũng là có chút yêu cầu cần nói một  chút với hắn, nên lập tức gật đầu.  Nhuế Lãnh Ngọc quăng đồng tiền xuống dưới mặt đất, kim quang  hiện lên, một bóng người hiện ra.  Diệp Thiếu Dương chạy nhanh tới đứng chắn trước mặt Nhuế Lãnh  Ngọc.  “Ngươi làm gì đó?” Nhuế Lãnh Ngọc khó hiểu.  “Hiện tại cô ăn mặc thế này, không tiện gặp người khác, tuy hắn là  quỷ hồn, nhưng cũng là một lão nam nhân.”  Nhuế Lãnh Ngọc vô ngữ, nói: “Áo ngủ thôi, có quan hệ gì chứ, hơn  nữa không phải ngươi cũng đã nhìn rồi , còn quản người ta nhìn à.”  “Sao có thể giống nhau!”  “Sao lại không giống?”  Diệp Thiếu Dương mặt đỏ vô ngữ, đành phải làm như không nghe  thấy gì, đúng lúc này quỷ ảnh Ngô Nhạc Ý đã hiện lên, có chút  chần chờ nhìn Diệp Thiếu Dương, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi.  Tuy không có nghĩa vụ , nhưng Diệp Thiếu Dương vẫn đem những  việc vừa mới trải qua, kể lại một lần. Ngô Nhạc Ý nghe được  Lương Đạo Sinh đã chết, khóc lóc bi thảm. Sau đó quay sang chắp  tay bái Diệp Thiếu Dương mấy cái, nói: “Đa tạ Diệp thiên sư đã  siêu độ vong hồn hắn.”  Diệp Thiếu Dương nói: “Lâm Du hiện cũng đã đi rồi, sẽ không tìm  ông báo thù nữa, mọi chuyện đều đã kết thúc, ông cũng không cần  canh cánh trong lòng, lát nữa ta sẽ đưa ông trở về thân thể , chúng  ta hai bên không ai nợ ai, nếu sau này ông còn dám cản trở ta phá  trận, đã không còn Lương Đạo Sinh chống lưng cho ông nữa đâu.”  Ngô Nhạc Ý vội vàng nói lời cảm tạ, tỏ vẻ không dám.  Diệp Thiếu Dương thực hài lòng, gia hỏa này dù sao cũng là thổ  hào một phương, nếu vì cái chết của Lương Đạo Sinh mà trả thù,  chính mình cũng sẽ gặp đủ phiền . Nghĩ nghĩ rồi bảo hắn ngày mai  phái người đến phong toả toà nhà giải phẫu, không để bất luận  người nào tiến vào, rốt cuộc thân thể Tử Nguyệt vẫn còn ở đó, vạn  nhất bị phá hư, hậu quả rất nghiêm trọng.  Ngô Nhạc Ý lập tức đồng ý.  “Được rồi, ta đưa ông trở về , rồi nói với con trai của ông, bắt quỷ  hàng yêu là chuyện tốt, nhưng không được sát sinh, bằng không lệ  khí quá nặng, sẽ không tốt về sau.” Diệp Thiếu Dương lấy ra Đào  Mộc Kiếm, bắt đầu làm phép, đột nhiên vỗ ót một cái, nói: “Thiếu  chút nữa đã quên một chuyện quan trọng!”  Ngô Nhạc Ý vừa nghe, vội vàng tỏ vẻ nghiêm túc chờ hắn nói.  Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Trở về  nói lại với cháu trai của ông, thù lao mà hắn đã đáp ứng với ta , một  ngày ba ngàn, tính từ……ta tính đã, hôm trước…… à... không  đúng, bắt đầu tính từ thứ sáu tuần trước, ta có hóa đơn làm chứng,  đến lúc đó phải trả đủ cho ta , một ngày cũng không thể thiếu!”  Ngô Nhạc Ý khóc không ra nước mắt, nói: “Đây là chút lòng thành,  ta trở về sẽ bảo hắn trả nhiều tiền thù lao cho ngươi.”  “Không cần nhiều hơn , ta không muốn để hắn phải thiếu nợ xuống  âm ty phải trả , cứ trả đủ là được, được rồi , ông đi thôi.” Nói rồi lập  tức làm phép, để lại một chút linh khí của Đào Mộc Kiếm trên người  ông ta , hướng ra ngoài cửa sổ thổi đi.  Thân thể ông ta chưa diệt, linh hồn sẽ tự động tìm đường trở về  bản thể, lưu lại một chút linh lực, là lo ông ta đi đường xa, giữa  đường không bị quỷ hồn không có mắt nào đó ăn mất hoặc bị pháp  sư thu mất.  Một tia linh khí nhưng thực ra tác dụng không lớn, nhưng do trên  đó có khí tức của Thiên sư, vạn quỷ cũng không dám tới gần, dù có  là tà tu ác quỷ, cũng không nghĩ sẽ tự mình tìm xúi quẩy, đắc tội  Thiên sư, trốn còn không kịp.  Buông Đào Mộc Kiếm xuống, Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ tay, cười với  Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Xong việc.”  Nhuế Lãnh Ngọc đứng dậy, Diệp Thiếu Dương vốn nghĩ nàng định  rời đi, đứng dậy mở cửa, kết quả Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Ta còn có  việc.”  “Ách…… Còn có chuyện gì?”  “Trên người ngươi đều là thi huyết quỷ khí, còn có máu của chính  ngươi, đi tắm rửa đi,” Nhuế Lãnh Ngọc nhìn đầu cùng hai vai băng  bó bằng băng gạc của hắn, nói, “Bất quá ngươi mới vừa bôi thuốc,  không thể dính nước, tự ngươi khó làm , để ta giúp ngươi.”  Diệp Thiếu Dương vừa nghe, cả người cứng đờ, thất thanh nói:  “Cô giúp ta tắm rửa à!”  Nhuế Lãnh Ngọc sắc mặt trầm xuống, “Ngươi nghĩ cái gì đó , ngươi  đi tắm từ cổ xuống trước , thay quần áo mới, rồi ra đây ta dùng  khăn lông giúp ngươi lau rửa chỗ bị thương. Mau đi.”  Diệp Thiếu Dương ngẩn ra một hồi, từ trong ngăn tủ cầm áo khăn  tắm, đi vào nhà vệ sinh, cọ rửa sạch sẽ từ bả vai trở xuống dưới,  thay áo ngủ vào rồi đi ra .  “Bây giờ mới ra bộ dáng.” Nhuế Lãnh Ngọc chỉ lên giường, “Ngươi  nằm lên đó đi.”  “Việc này…… hay là thôi đi? Bằng không nhờ Tứ Bảo làm.” Chuyện  này xảy ra trước mắt, Diệp Thiếu Dương có chút lơ sợ.  “Tứ Bảo là đàn nam nhân , tay chân vụng về, làm được cái gì,”  Nhuế Lãnh Ngọc nhìn hắn, khóe miệng mang theo ý cười , “Lúc  trước chẳng phải ngươi còn muốn ta hô hấp nhân tạo sao, hiện tại  sao lại bày ra cái bộ dáng này?”  Bị Nhuế Lãnh Ngọc thúc giục, Diệp Thiếu Dương đành phải lên  giường nằm xuống, cởi bỏ áo khăn tắm, lộ ra hai bả vai vẫn còn  chưa rửa.  Nhuế Lãnh Ngọc vào buồng vệ sinh hứng một chậu nước, mang ra  đặt trên tủ đầu giường, rồi ngồi sát bên cạnh hắn, dùng khăn lông  thấm nước, thật cẩn thận lau rửa mặt mũi, sau đó đến cổ cùng hai  bên vai.  Diệp Thiếu Dương dần dần cũng không cảm thấy khẩn trương như  trước nữa, hơi híp mắt lại, trộm quan sát mặt của nàng. 
Loading...

Chương 756 : Ba chữ (3)