Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 758 : Quay về Mao Sơn (2) 

          Cơm nước xong, Diệp Thiếu Dương tính trở về thu thập một chút  rồi lên đường, vì thế Tạ Vũ Tình nói Tứ Bảo đưa mình tới chỗ bọn  họ đấu pháp hôm qua, dù sao thì cũng phải chụp mấy tấm ảnh hiện  trường, hai người liền rời đi trước.  Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc quay về khách sạn.  “Ngươi đã lấy vé rồi à?” Nhuế Lãnh Ngọc nhìn Diệp Thiếu Dương  thu dọn đồ đạc, đứng một bên hỏi.  “Ta đã kiểm tra rồi , chuyến tàu lửa cao tốc một giờ nữa xuất phát ,  vẫn còn vé, đợi lát nữa sẽ mua trực tiếp tại nhà ga, ta không muốn  dùng di động đặt vé.”  Nhuế Lãnh Ngọc nói: “Mấy tiếng thì có thể tới , ta không thích ngồi  xe, ngồi lâu khó chịu lắm.”  “Khoảng ba bốn tiếng…… A, cô cũng đi?” Diệp Thiếu Dương ngơ  ngẩn, có chút kích động.  “Ta ở lại đây cũng không có việc gì , vốn dĩ ta cũng muốn tham  quan Mao Sơn một trong tam đại tông môn của Đạo môn, nên  cùng ngươi đi một chuyến.”  Diệp Thiếu Dương cười hắc hắc, “Bất quá ta phải nói trước, chuyến  này cô khẳng định sẽ thất vọng.”  Một giờ sau, hai người ngồi trên chuyến xe lửa cao tốc đi về hướng  thị trấn Cú Dung, trên đường đi Diệp Thiếu Dương giúp nàng đổ  nước vào mì gói, vô cùng ân cần. Nhuế Lãnh Ngọc vẫn trước sau  như một lãnh đạm.  Diệp Thiếu Dương nhìn nàng, không khỏi nói: “Cô ban ngày so với  buổi tối không giống nhau, dường như không phải cùng một  người.”  Nhuế Lãnh Ngọc mắt lạnh nhìn hắn, “Không giống nhau cái gì?”  “Đêm qua cô , rất chủ động , a ,a không phải ý đó!” Nhưng đã chậm  mất , bị Nhuế Lãnh Ngọc dùng sức dẫm vào chân hắn một cái, đau  quá kêu lên.  “Chuyện đêm qua, về sau không được nhắc lại.” Nhuế Lãnh Ngọc  lạnh như băng nói.  “Rồi , rồi , không đề cập tới, cái kia …..chữ viết mà cô lưu lại trên  tay ta , có phải là……”  “Không được nói,” Nhuế Lãnh Ngọc vẻ mặt có chút mất tự nhiên,  “Gửi tin nhắn qua di động cho ta.”  “Đâu cần tốn công như vậy,” Diệp Thiếu Dương lớn gan cầm lấy  tay nàng, viết ra ba chữ ”Yêu thương ngươi” vào trong lòng bàn tay  cô, khẩn trương hỏi: “Có phải ba chữ này không?”  Nhuế Lãnh Ngọc thấy hắn đã viết xong, nhàn nhạt cười, dựa vào  ghế, nhắm mắt dưỡng thần.  “Đoán đúng rồi à?” Diệp Thiếu Dương kích động không thôi.  “Đừng có tự luyến nữa , tháng sau đoán lại đi.”  Một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu ở Diệp Thiếu Dương, chẳng  lẽ mấy chữ nàng viết căn bản không phải phương diện này, chính  mình đã hiểu sai ý? Tâm lý lập tức thấp thỏm không yên.  Sau khi đến Cú Dung, coi như đã về tới địa bàn của Diệp Thiếu  Dương, gọi một chiếc xe taxi, đưa Nhuế Lãnh Ngọc đi tham quan  ngắm cảnh Mao Sơn.  “Phong cảnh Mao Sơn kỳ thực chẳng ra gì, du khách không nhiều  lắm, những người này đều tới dâng hương cầu bùa hộ mệnh.” Trên  đường lên núi, Diệp Thiếu Dương nhìn du khách thưa thớt trên  đường, nói.  Chân núi có một trấn nhỏ, hai người đi xuyên qua đó.  Nhìn cảnh vật quen thuộc, Diệp Thiếu Dương bỗng thấy hưng phấn  lạ thường, cảm nhận được mùi hương quen thuộc trong không khí,  tham lam hít vài hơi.  “Trời rất nhanh tối , lát nữa còn phải leo núi, chúng ta ăn chút gì đó  rồi lên núi” Diệp Thiếu Dương đưa Nhuế Lãnh Ngọc tới một tiệm  cơm ven đường.  Ông chủ là một đại thúc khoảng năm mươi tuổi, vừa thấy có khách  vào , ân cần đi tới tiếp đãi, “Hai vị vào bên trong ngồi, hai vị tới  ngắm cảnh hay là dâng hương? Ở đây ta có bán hương giá rất là  phải chăng , đạo sĩ trên núi cũng bán, nhưng hương không tốt thế  này đâu……”  Diệp Thiếu Dương đánh nhẹ vào cái ót của ông ta , nói: “Triệu Nhị  thúc , tính cướp sinh ý của ta đấy à!”  Ông chủ sửng sốt, ánh mắt dừng lại trên mặt Diệp Thiếu Dương,  khuôn mặt liền mở ra tươi cười.  “Thiếu Dương, ngươi đã quay lại rồi!” Ông chủ đấm một quyền lên  vai hắni, nói: “Chà chà, ăn mặc thế này ra dáng người thành phố  đó!”  Hai người thân thiết nói chuyện một lúc , lát sau ông chủ mới nhìn  sang Nhuế Lãnh Ngọc đang đứng bên cạnh, vỗ vỗ bả vai Diệp  Thiếu Dương “Đây là người yêu của ngươi à , thực là có phúc khí,  đưa về gặp mặt sư phụ à?”  “Đừng có nói bậy, mau đi chuẩn bị cơm cho chúng ta , sắp chết đói  rồi.” Diệp Thiếu Dương quay sang Nhuế Lãnh Ngọc cười một cách  ngượng ngùng, dẫn nàng vào trong phòng.  “Ngươi không gọi món?”  “Không cần, lão Triệu biết ta thích ăn gì.”  Quả nhiên không lâu sau , ông chủ bưng đồ ăn vào, cười tủm tỉm  nói: “Đều là món ngươi thích ăn, hai ngươi cứ chậm rãi dùng.”  Nhuế Lãnh Ngọc đưa mắt nhìn thì thấy: Một đĩa dạ dày heo, một  đĩa thịt đầu heo , một đĩa hoa bầu dục xào…… Không khỏi quay  sang Diệp Thiếu Dương cười khổ.  Diệp Thiếu Dương có chút ngượng ngùng, lấy thực đơn, bảo Nhuế  Lãnh Ngọc gọi thêm vài món, vừa muốn ăn, cửa phòng bị kéo ra,  mấy người bán hàng rong, có nam có nữ, như ong vỡ tổ tiến vào  phòng, vây quanh bàn ăn ngồi xuống, thân thiết bắt chuyện, hỏi  han các kiểu.  Người miền núi thuần phác, không biết kiêng dè, nói chuyện cũng  lớn mật , thấy bên cạnh Diệp Thiếu Dương có cô nương xinh đẹp,  liền cho là bạn gái của hắn, mồm năm miệng mười trọc ghẹo vui  đùa, mặc cho Diệp Thiếu Dương giải thích thế nào cũng không chịu  nghe.  Nhuế Lãnh Ngọc ngồi một bên, dùng thái độ lạnh nhạt để che dấu  bối rối , một câu cũng không nói, cơm cũng không ăn.  Cuối cùng Diệp Thiếu Dương phải bất đắc dĩ đem bọn họ đuổi đi ,  ngồi xuống bên cạnh Nhuế Lãnh Ngọc xin lỗi.  “Bọn họ đều là tiểu thương quanh đây, dựa vào Mao Sơn để sống  qua ngày, đã nhìn ta từ nhỏ lớn lên , cho nên nói chuyện có hơi tùy  tiện, cô không cần để ý……”  Nhuế Lãnh Ngọc mặt lạnh không nói lời nào.  Cơm nước xong, Diệp Thiếu Dương ra ngoài chào hỏi cả nhà ông  chủ , cũng không trả tiền, trực tiếp đưa Nhuế Lãnh Ngọc lên núi.  “Mao Sơn tổng cộng có ba ngọn núi, hai ngọn núi song song phía  trước đều là khu phong cảnh, kiến trúc nơi đó đều được xây dựng  sau này, chủ yếu là để lừa gạt du khách, nhìn xem thì cũng được ,  bất quá có một nơi không tệ , ta đưa cô qua đó đi dạo.”  Diệp Thiếu Dương dẫn nàng đi một con đường nhỏ xuống núi,  xoay quanh mấy vòng, đi tới một sơn cốc.  Một dòng suối nhỏ từ ở giữa chảy xuyên qua , dọc theo dòng suối,  xây dựng một hành lang dài, cổ kính, Nhuế Lãnh Ngọc liếc mắt một  cái đã nhận ra đây không phải kiến trúc hiện đại.  Phía bên hành lang dài kia , một số kỳ phong quái thạch cao chót  vót , đan xen nhau trông rất thú vị, mấy chỗ liền nhau, trong ánh  nắng hoàng hôn, quả thực nhìn cũng không tồi.  “Nơi này thực không tồi, vì sao lại không bị khai phá?” Nhuế Lãnh  Ngọc có chú tò mò.  “Đây là nơi Tổ sư Mao Sơn thanh tu, sư phụ ta rất thích, thường  xuyên một mình tới đây đi dạo, sợ bị du khách làm phiền, cho nên  không cho khai phá thành khu ngắm cảnh, chỉ có đệ tử Mao Sơn  mới có thể tới đây.”  Hai người theo hành lang dài đi đến đầu bên kia, tới một tiểu đình  hóng gió hình bát giác ngồi xuống, ngoài đình có một dòng suối  chảy qua tạo thành hồ sâu, bên trong có không ít rùa cá bơi lội,  cũng rất lãng mạn.  Ngồi trong đình hóng gió nghỉ ngơi một lát , thấy sắc trời sắp tối,  Diệp Thiếu Dương liền đưa nàng vòng đường nhỏ lên sau núi, kết  quả mới vừa đi không quá vài bước, đột nhiên đứng lại, cúi đầu  nhìn lòng bàn tay phải của mình.  Nhuế Lãnh Ngọc thấy vẻ mặt hắn có chút không đúng , liền tiến tới  bên cạnh xem , chỉ thấy trong năm đạo hồn ấn trên tay hắn có một  cái toát ra hồng quang nhàn nhạt, vội hỏi “Làm sao vậy?”  “Qua Qua bị thương, sắp tới rồi!”  Vừa dứt lời, chỉ nghe “Bùm” một tiếng vang lên , hai người vội quay  đầu lại nhìn, chỉ thấy hồ nước bên ngoài đình hóng gió bọt nước  văng ra khắp nơi, một bóng người từ giữa hồ bắn ra, rơi xuống bụi  cỏ, lăn vài cái, rồi từ trên mặt đất ngồi dậy, quay đầu nhìn Diệp  Thiếu Dương, giọng gấp gáp, nói: “Lão đại cứu ta!”  Không đợi Diệp Thiếu Dương phục hồi tinh thần, chỉ thấy một bóng  người nữa từ trong nước chậm rãi chui lên, là một người cao gầy,  nhìn qua khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt vàng như nến, không có  chút cảm xúc nào. 
Loading...

Chương 759 : Di thiên đại họa