Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 774 : Ngự linh cửu kiếm  

          Từ đâu mà ra bốn con quỷ?  Diệp Thiếu Dương suy nghĩ một chút , ngay sau đó liền hiểu , Qua  Qua với Lâm Tam Sinh là hai con, hai con còn lại chắc muốn nói tới  Tuyết Kỳ cùng Trần Lộ trong Âm Dương Kính……  Lập tức cười hắc hắc, “Con đây cũng là tình huống đặc thù mà,  người cũng biết rồi.”  Thanh Vân Tử thở dài, ngồi xuống đệm hương bồ, cầm tẩu thuốc lá  rời lên, Diệp Thiếu Dương lập tức lấy ra một túi thuốc, cung kính  đưa qua, vội giúp đốt lửa.  Đến lúc cần phải vuốt mông ngựa , nhất định phải vuốt mông ngựa  thôi  Thanh Vân Tử vừa lòng hút một hơi, ý bảo tất cả mọi người ngồi  xuống, sau đó cao giọng kêu Tô Khâm Chương tới , bảo hắn đi pha  trà.  Tô Khâm Chương rất cung kính pha một ấm trà đưa tới, rót vào  bốn ly, chia chi cho ba người cùng một quỷ.  “Còn có tiểu sinh sao, đa tạ đa tạ.” Lâm Tam Sinh chắp tay với Tô  Khâm Chương cảm tạ.  Tô Khâm Chương cười cười, lui ra bên ngoài.  Thanh Vân Tử nhìn bóng dáng hắn, chờ đến khi hắn đi khỏi , rồi nói  với Diệp Thiếu Dương: “Ngươi cảm thấy tiểu tử này thế nào?”  “Người bảo hắn làm bất kỳ việc vặt gì, đều hoàn toàn làm hết , hơn  nữa thần sắc không có chút nào không kiên nhẫn, nhìn qua thì thật  không tồi, bất quá……”  Hắn hơi nhíu mày, nói: “Hắn chỉ mới hai mươi tuổi, chính là cái tuổi  ngông cuồng tự tác , có thể biểu hiện ra cái dạng này, chỉ có hai  loại khả năng, một là hắn chất phác chăm chỉ, hai là hắn rất giỏi ẩn  nhẫn cùng dã tâm, lòng dạ rất sâu.”  Thanh Vân Tử gật đầu, nói: “Tiểu tử ngươi phân tích người cũng  không tệ lắm , nhưng mà lần này ngươi sai rồi, tiểu tử này tuyệt đối  trung hậu đáng tin cậy, biểu hiện của nó như vậy, là vì nó đã trải  qua một quá khứ vô cùng thê thảm, nên sớm trưởng thành , trải  qua thế nào ta sẽ không nói chi tiết, tóm lại đứa nhỏ này vẫn luôn  kiên định , muốn tu luyện đạo pháp, tương lai hắn sẽ cần ngươi trợ  giúp, đến lúc đó ngươi không được từ chối.”  Diệp Thiếu Dương đáp lại một tiếng, nếu Thanh Vân Tử không  muốn nói rõ ra , hắn cũng không hỏi kỹ càng về thân thế của Tô  Khâm Chương, cười cười nói: “Lão gia tử , người muốn thu hắn  làm đệ tử quan môn cuối sao?”  “Mao Sơn xưa nay nhất mạch đơn truyền, ta đã thu Đạo Phong,  vốn không nên thu thêm đồ đệ, ai ngờ gặp được ngươi là kỳ tài tu  Đạo, đành phải phá lệ, hiện tại bất luận thế nào cũng không thể phá  lệ được,” Thanh Vân Tử nhẹ nhàng cười, “Hơn nữa ta già rồi,  ngươi cũng đã trưởng thành, ta cũng không thể nào lại động tâm tư  trưởng bối với người khác nữa.”  Từ những lời này Diệp Thiếu Dương hiểu ra ẩn ý hàm chứa bên  trong: Trừ ngươi ra, ta cũng không thể xem bất kỳ người nào thành  như con cái của mình.  Một câu này, khiến cho Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm thấy vô  cùng đắc ý.  “Đưa Tùng Văn Cổ Định Kiếm cho ta nhìn xem.”  Diệp Thiếu Dương đứng dậy lấy túi của mình, đem Tùng Văn Cổ  Định Kiếm cùng với vỏ kiếm đưa cho Thanh Vân Tử.  Thanh Vân Tử rút kiếm ra, một đạo u quang màu đồng cổ lập tức  toả ra, Lâm Tam Sinh có chút không kháng cự lại được , lui về phía  sau hai bước.  “Kiếm tốt” Thanh Vân Tử lấy tay sờ bốn chữ “Xuất Hải Nhập Vân”  trên thân kiếm, nói: “Nhập vân long Công Tôn Thắng bội kiếm, đã  trảm qua Lôi bộ tam thập lục sát, Tùng Văn vẫn như vậy, không hề  nhuốm sát khí, không kiêu ngạo không siểm nịnh.”  Đưa mắt nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Thanh kiếm này với ngươi  còn có chút hệ sâu xa đó, thanh kiếm này là năm đó La Chân nhân  truyền cho Công Tôn Thắng, mà La Chân nhân kia chính là con  cháu của La Công Viễn, La Công Viễn cùng với Diệp Pháp Thiện  đều là Quốc sư do Đường Huyền Tông ngự phong, Diệp Pháp  Thiện chưởng quản Mao Sơn, La Công Viễn chưởng quản Long Hổ  Sơn, hai người này có quan hệ là sư huynh đệ.  Diệp Pháp Thiện tính tình quái đản, làm việc theo bản tính, rất thích  sự nổi bật , điểm này cũng rất giống với ngươi, Diệp Pháp Thiện  danh chấn thiên hạ , vì Đạo môn thiên hạ làm chủ, La Công Viễn  tính cách lãnh đạm , cũng giống như Tùng Văn Cổ Định Kiếm vậy,  không nóng không lạnh, nhưng Đạo pháp không hề thua gì Diệp  Pháp Thiện. Thanh kiếm này tuy là Long Hổ Sơn đích truyền,  nhưng cũng xem như đồ vật của sư thúc tổ ngươi, cho thì đã cho  ngươi , cũng không phải người ngoài, không thể nói là không  nhận.”  Nhuế Lãnh Ngọc nghe xong lời này, nhịn không được nhìn thoáng  qua Diệp Thiếu Dương, nói: “Cuối cùng thì cũng biết được , thói  quen thích chiếm tiện nghi nhỏ của ngươi học của ai rồi.”  Thanh Vân Tử mặt già đỏ lên , giả bộ tỏ ra là không có nghe thấy.  “Khụ khụ, sư phụ, thanh kiếm này tuy là đồ tốt, nhưng con đã có  Long Tuyền Kiếm rồi, không cần dùng tới nó , con tính tặng nó cho  người khác, người thấy thế nào?”  “Tặng ai?”  Diệp Thiếu Dương hướng Nhuế Lãnh Ngọc chu môi, “Con cảm  thấy thanh kiếm này rất hợp với khí chất của nàng, lạnh lùng điềm  tĩnh , nhưng nội tâm rất tế nhị , khụ khụ , do đó nên để bảo kiếm  tặng giai nhân……”  Nhuế Lãnh Ngọc cả kinh, “Từ khi nào ngươi muốn tặng cho ta?”  Diệp Thiếu Dương có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Đã sớm  nghĩ tới , tại chưa có cơ hội nói với cô.”  Nhuế Lãnh Ngọc sửng sốt một hồi, đáp: “Ta không cần, ta không có  học Đạo thuật, dùng nó cũng không phát huy ra uy lực gì.”  “Chuyện này cô cũng không biết , dùng kiếm không liên quan đến  có là đạo sĩ hay không, chỉ cần có kiếm quyết là được. Đúng không  sư phụ, nếu người không có ý kiến con sẽ tặng nàng.”  Thanh Vân Tử nói: “Đồ của ngươi, ngươi hỏi ta làm gì?”  Diệp Thiếu Dương xấu xa cười cười, “Kiếm con cũng đã tặng , sư  phụ người lần đầu gặp mặt người ta, chẳng phải nên tỏ vẻ một chút  hay sao? Kiếm quyết của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm không tương  ứng với Tùng Văn Cổ Định Kiếm, người hiểu biết nhiều mà , dạy  một bộ kiếm quyết thích hợp cho nàng sử dụng đi?”  Thanh Vân Tử giật mình hiểu ra, mắng: “Ngươi vòng một vòng lớn  như vậy, hoá ra là muốn lấy đồ của lão tử? Ta thấy ngươi sớm  không tặng muộn không tặng, lại cố tình tặng trước mặt ta, cái  thằng nhóc chết tiệt nhà ngươi……”  Diệp Thiếu Dương cười ha ha, nếu Thanh Vân Tử chịu mắng mình  như vậy , vậy chứng tỏ đã đồng ý rồi.  “Bảo kiếm tặng giai nhân, song kiếm hợp bích, trời sinh một cặp,  chúc mừng chúc mừng.” Lâm Tam Sinh nhận ra manh mối trong  đó,liền khen tặng.  “Không được nói bậy.” Nhuế Lãnh Ngọc liếc hắn một cái, nhưng  cũng không phản đối mà nhận bảo kiếm. Rốt cuộc pháp khí tối cao  này, là vật mà các pháp sư luôn tha thiết mơ ước có được, đặc biệt  vẫn là do chính Diệp Thiếu Dương tặng.  Bị Diệp Thiếu Dương dây dưa hoài , Thanh Vân Tử đành phải đồng  ý truyền thụ cho Nhuế Lãnh Ngọc một bộ kiếm quyết. Trong lòng lại  mắng Diệp Thiếu Dương, cái thằng nhóc chết tiệt này, tán gái lại  còn nhờ lão tử hỗ trợ! Chính ta đây làm sư phụ, đã dạy ngươi bản  lĩnh giờ còn phải quản đến việc tán gái của ngươi nữa!  Thanh Vân Tử từ trong túi móc ra một cuốn notebook vừa bẩn vừa  cũ , quỳ trên mặt đất , dùng bút bi mau chóng viết lên đó.  Sau khi viết đầy một trang giấy, Thanh Vân Tử xé tờ giấy ra , đưa  cho Nhuế Lãnh Ngọc, vẫy vẫy tay nói: “Đây là kiếm quyết, cầm đi  luyện đi.”  Nhuế Lãnh Ngọc nhìn tờ giấy nhăn dúm dơ bẩn đó , cùng mấy chữ  viết qua loa trên đó , đặc biệt có rất nhiều chỗ chữ viết lung tung cả  lên… Nhìn Thanh Vân Tử bất đắc dĩ cười, “Có phải người nên viết  thêm vài câu nữa hay không, chỉ có phần kiếm quyết này, mà giao  trách nhiệm cứu vớt thế giới cả cho ta?”  Thanh Vân Tử cười ha hả: “Cô gái nhỏ , ta nói cho ngươi biết ,  kiếm quyết này có tên là ‘ Ngự Linh ’, chữ ‘ Ngự ’ là thủ, kiếm pháp  này chính là trước thủ sau công, trong thủ có công, tổng cộng có  chín thức, cùng lúc phối hợp với khí chất của Tùng Văn Cổ Định  Kiếm.  Đây chính là pháp thuật nội môn của Mao Sơn, bởi vì không có hảo  kiếm phối hợp, nên vẫn bị gác lại không dùng đến , nó thực sự là  thứ tốt, người ngoài có cho ta năm mươi vạn ta cũng không dạy.  Ngươi cứ tự mình luyện đi, không hiểu thì hỏi lại ta.” 
Loading...

Chương 775 : Bất phụ tam thanh bất phụ khanh