Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 779 : Liên minh bắt quỷ (2) 

          Lâm Tam Sinh tách tóc sang hai bên, nói: “Tiểu sinh là quỷ, bay mới  thoải mái.”  “Vậy ngươi đi nơi khác mà bay thoải mái!” Diệp Thiếu Dương giận  điên lên , cái kiểu một trên một dưới thế này, vừa mới liếc mắt đã  nhìn thấy một con quỷ bay trên đỉnh đầu, dù có là pháp sư, cũng  chịu không được khẩu vị nặng như vậy.  “Vậy ta đi tìm Mã thiên sư.” Lâm Tam Sinh trực tiếp xuyên qua vách  tường, chui sang phòng bên cạnh.  Diệp Thiếu Dương nói Tứ Bảo với Qua Qua không được quấy rầy  mình, ngồi ở trên giường, lấy giấy bút ra, tiếp tục suy diễn mấy  thiên còn lại của tâm pháp thổ nạp trong Lạc Thư, sau đó ghi lại  vào giấy.  Tứ Bảo nằm trên giường bên cạnh chơi game trên di động, Qua  Qua cũng ở bên cạnh nhìn, ba người chẳng quấy rầy lẫn nhau, thật  là vui vẻ hòa thuận.  Một hơi suy diễn ra thêm hai thiên, Diệp Thiếu Dương tinh lực hết  sạch , lập tức ngã người xuống ngủ.  Sáng sớm hôm sau, bị tiếng chuông di động đánh thức, ngồi dậy  mới phát hiện Qua Qua đang ngủ rong lòng ngực mình, đầu vùi  dưới nách, một bàn tay còn đặt trên ngực mình, vẻ mặt thỏa mãn.  “Đệch!” Diệp Thiếu Dương một chân đá cho nó tỉnh lại , Qua Qua  vẻ mặt thật là bi phẫn rồi chui vào trong chăn của Tứ Bảo.  Điện thoại là của Tạ Vũ Tình gọi tới, nói cho hắn biết đã tìm được  bốn mươi tám xử nam, khi nào thì hành động.  “Nhanh như vậy đã gom đủ?” Diệp Thiếu Dương rất kinh ngạc.  “Ngươi nói đi, lão nương ta đi tìm một đám tiểu nam sinh hỏi có  phải xử nam không, người ta còn tưởng là ta muốn thả thính, thật  là …. Lão nương vì ngươi đến danh tiết cũng từ bỏ, ngươi bồi  thường cho ta thế nào đây?”  Diệp Thiếu Dương trong đầu hiện ra hình ảnh mà Tạ Vũ Tình vừa  nói, nhịn không được cười ha ha lên.  “Tổng cộng ta tìm được hai mươi tám người, đang đợi lệnh, chừng  nào ngươi hành động đây?”  Diệp Thiếu Dương nói: “Là bốn mươi tám , không phải hai mươi  tám.”  “Ta chỉ có thể tìm đến thế thôi , hai mươi người còn lại, là do Chu  đại tiểu thư của ngươi tìm tới.”  Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn, “Cô…… tìm cô ấy hỗ trợ à?”  “Bằng không thì sao đủ , ta nghĩ cô ấy là Đại lão bản, thủ hạ rất  nhiều, mấu chốt là chuyện của ngươi cô ấy nhất định sẽ hỗ trợ, cho  nên mới tìm cô ấy, Tiểu Như đang đợi ta báo tin lại đây.”  Diệp Thiếu Dương đột nhiên nghĩ đến, chẳng lẽ Chu Tĩnh Như  cũng đi hỏi đám nhân viên trong công ty ai là xử nam hay sao? Bất  quá dù là làm thế nào, xem ra người cũng đã gom đủ.  Lập tức đi qua gọi Tứ Bảo dậy, kể lại tình huống, hỏi hắn khi nào có  thể hành động, Tứ Bảo tỏ vẻ lúc nào cũng được, nhưng mà chuyện  quan trọng là cần trước phải thương lượng một chút về trách  nhiệm của từng người , tránh cho lúc đó không có xảy ra vấn đề gì.  Vì thế Diệp Thiếu Dương gọi Tạ Vũ Tình tới cùng mọi người thảo  luận. Sau đó lại gọi điện thoại cho Chu Tĩnh Như, bảo cô cũng qua  đây.  Một giờ sau, mọi người gặp nhau tại nhà ăn dưới lầu.  Lại lần nữa nhìn thấy Diệp Thiếu Dương, Chu Tĩnh Như thật cao  hứng , thỉnh thoảng hỏi thăm về chuyến đi Mao Sơn vừa rồi, bảo  hắn khi nào rảnh mang mình đi du ngoạn một chuyến, Diệp Thiếu  Dương gật đầu đồng ý.  Tạ Vũ Tình ở trước mặt Diệp Thiếu Dương tỏ biển hiện rất tùy ý ,  cũng không nhiều lời với hắn, ngược lại nói chuyện phiếm cùng  Quả Cam, hai người tính cách gần nhau , nên nói chuyện rất vui  vẻ.  Lúc sau đoàn người cùng đi tới Học viện Y khoa, theo tường vây  vòng ra sau núi, một đường mà đi lên đỉnh núi , quan sát U linh lộ.  Trước tiên Tứ Bảo quan sát một lượt, sau đó bắt đầu an bài trận  pháp, nói cho mấy người Tiểu Mã cùng Nhuế Lãnh Ngọc biết đến  lúc đó phải làm thế nào, tỉ mỉ dặn dò từng bước một, mọi người ghi  nhớ thật kỹ.  “Vậy khi nào mới bắt đầu?” Diệp Thiếu Dương hỏi.  “Đêm nay, 11 giờ khuya, giờ Tý canh ba, âm cực phản dương, Bồ  Đề Chân Hoả của ta cũng có thể phát huy uy lực lớn nhất.”  Tứ Bảo nói Tạ Vũ Tình cùng Chu Tĩnh Như đem chia các xử nam  mà họ tìm được , nói lại cho họ kế hoạch chi tiết , để cho chuẩn bị  tâm lý thật tốt , bằng không vừa thấy quỷ đã chạy mất , thế là xong  đời.  Sau khi trở lại khách sạn, vẫn là Chu Tĩnh Như làm ra chuẩn bị ,  trực tiếp thuê lại một hội trường lớn, sau đó gọi điện thoại cho một  trợ lý trong công ty, bảo an bài hai chiếc xe buýt, sau khi hội hợp  với nhóm người của Tạ Vũ Tình, cùng nhau lái xe qua đây.  “Cô tìm người đều là nhân viên trong công ty à?” Diệp Thiếu  Dương chờ cô tắt điện thoại mới hỏi.  Chu Tĩnh Như gật đầu, “Họ đều là người mới, vừa tốt nghiệp đại  học, rốt cuộc……xử nam cũng không dễ tìm.”  Diệp Thiếu Dương có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, “Thật là làm  khó cho cô.”  “Không có gì , dù sao ta cũng không tự mình đi hỏi mấy chuyện  này, ta đã nhờ cha an bài mọi chuyện.”  “Chú Chu!” Diệp Thiếu Dương ngơ ngẩn: “Ông ấy có hay không  …… cảm thấy rất kỳ quái?”  “Có chứ, mới đầu còn nói là vớ vẩn, nhưng sau khi ta nói là huynh  cần, thì ông ấy lập tức thu xếp.” Chu Tĩnh Như cười cười, “Ấn  tượng của cha ta đối với huynh rất tốt, biết việc huynh làm, nhất  định có đạo lý.”  “Cái này……” Diệp Thiếu Dương có chút ngượng ngùng.  Đợi được một giờ , hai chiếc xe buýt đã tới, đầu tiên là một đội  cảnh sát đi xuống , chừng hai ba mươi người, làm cho đám nhân  viên tại khách sạn sợ hãi cả lên , giám đốc cuống quít tới chào hỏi ,  đi đầu chính là Kỳ Thần, nói cho giám đốc biết họ đang chấp hành  nhiệm vụ, đuổi cổ hắn đi chỗ khác , một đường đi vào hội trường.  Xuống sau là một dám thanh niên mặc mặc đồ công sở màu trắng,  đều là người của Chu Tĩnh Như.  Tạ Vũ Tình ra mặt an bài mọi người ngồi xuống, mấy người Diệp  Thiếu Dương đều ngồi trên đài cao, cảm thấy vô cùng khác biệt.  Tứ Bảo bắt đầu nói với mọi người về tình huống trước mắt, cũng  như yêu cầu bọn họ phải làm gì , những cảnh sát đó còn đỡ, vì  trước đây đã có chuẩn bị trước , hơn nữa đại bộ phận đều cùng  phòng ban với Tạ Vũ Tình, đã từng tiếp xúc qua sự kiện thần quái ,  Còn đám thanh niên, người trong công ty của Chu Tĩnh Như vừa  nghe nói có quỷ, lập tức cảm đám giật mình kinh ngạc.  Bất quá thì phần lớn bọn họ vẫn là tỏ ra vô cùng tò mò, rốt cuộc có  nhiều người bên nhau như vậy, cảm giác sợ hãi cũng bị giảm bớt ,  ai nấy đều nóng lòng muốn thử.  Chờ Tứ Bảo nói xong, Tạ Vũ Tình bảo Kỳ Thần ghi lại số điện thoại  cũng như số thẻ căn cước của đám nhân viên đó, đi lên cái bục  chủ của hội trường , biểu hiện rất nghiêm túc, nói: “Ta cảnh cáo các  người, chuyện các người tham dự vào ngày hôm nay thuộc về  hành động bí mật cấp cao , những người tham gia nếu tiết lộ ra  ngoài, ta sẽ tra ra hết , chỉ cần tra ra ai làm lộ bí mật , thì hậu quả  các người tự mình gánh vác”  Mọi người vội vàng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.  Về việc để lộ bí mật, Diệp Thiếu Dương thật ra cũng không lo lắng  lắm, đến lúc đó thu lại di động của bọn họ, chỉ cần không có hình  ảnh hay video phát tán ra ngoài, thì dù bọn họ có nói cho người  thân cận biết, truyền đi truyền lại, cũng sẽ không có mấy người tin  là thật, rốt cuộc mấy chuyện như thế này đối với người bình thường  mà nói……quá ảo.  Chỉ cần không tạo thành ảnh hưởng tới xã hội, thì không cần phải  lo lắng gì nhiều.  Chờ sau khi mọi việc đều được an bài xong , Chu Tĩnh Như ra tay  hào phóng mà trực tiếp bao hết đại sảnh khách sạn, mời mọi người  ăn cơm chiều, sau đó sắp xếp bọn họ giải trí ca hát đánh bài. Còn  đám người Diệp Thiếu Dương thì quay trở lại phòng chuẩn bị.  Diệp Thiếu Dương mang theo trên người tất cả pháp khí có thể sử  dụng, chuẩn bị đầy đủ, Nhuế Lãnh Ngọc đã có Tùng Văn Cổ Định  Kiếm, liền đưa Tiểu Mã dùng tạm Toái Hồn Trượng.  Pháp khí này là do sư phụ nàng tỉ mỉ chế tạo, không cần bất kỳ phù  ấn hay pháp thuật gì kích phát, chỉ dựa vào cương khí của bản  thân pháp sư cũng như linh lực của pháp khí, tuy đơn giản nhưng  tràn đầy bạo lực , rất phù hợp với tình huống hiện tại của Tiểu Mã,  hắn yêu thích không muốn rời tay.  “Có tin tưởng không?” Tạ Vũ Tình nhìn Diệp Thiếu Dương, lần đầu  tiên thấy hắn lộ vẻ lo lắng. 
Loading...

Chương 780 : Liên minh bắt quỷ (3)