Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 780 : Liên minh bắt quỷ (3) 

          Chu Tĩnh Như cũng bổ sung một câu: “Lần này huynh không được  mạo hiểm nữa!”  Diệp Thiếu Dương nhìn quanh trái phải, nhiều bằng hữu như vậy,  còn có hai quỷ một yêu, cười cười nói: “Liên minh bắt quỷ của  chúng ta bách chiến bách thắng.”  “Liên minh bắt quỷ, cái này hay đó!” Qua Qua nhìn xung quanh,  ngoại trừ mấy người ở ngoài, Lão Quách cũng đã tới, tuy hắn  không thể giúp gì trong lúc làm phép, chủ yếu là tới giải quyết hậu  quả, quét tước chiến trường.  “Lão Quách là hậu cần, Vũ Tình tỷ là tình báo viên cùng phụ trợ,  Tĩnh Như tỷ tỷ là…… là, nhà tài trợ, phụ trách cung cấp các nhu  cầu, Lão đại cùng Lãnh Ngọc tỷ là chủ lực tuyệt đối, chúng ta là  đồng lõa ….. không đúng , hỗ trợ.”  “Còn có ta,” Tiểu Mã tinh thần hăng hái giơ tay lên, “Trước kia ta chỉ  là đạo đồng , hiện tại ta cũng là Thiên sư đó!”  Lão Quách cũng cảm thấy rất có hứng thú với đề nghị “Liên minh  bắt quỷ” này, nhìn mấy người xung quanh một chút, nói: “Còn thiếu  mấy người, Tiểu Thanh Tiểu Bạch, còn có Hà Cơ Mỹ Hoa, cả Nhạc  Hằng nữa, bọn họ cũng rất lợi hại, ra tay mau lẹ, tựa như thích  khách nhất kiếm phong hầu.”  “Còn có ta đây.” Một bóng người từ bên hông Diệp Thiếu Dương  bay ra, chính là Trần Lộ, ở đây có mấy người chưa từng gặp cô ta ,  làm cho hoảng sợ.  Trần Lộ vỗ vai Diệp Thiếu Dương nói: “Ta là đại tẩu của hắn, liên  minh này của các ngươi ta cũng có phần.”  Diệp Thiếu Dương liền á khẩu , nhưng cũng không khỏi cẩn thận  liếc nhìn mọi người một lượt, nếu đã là liên minh, xem ra cũng nên  đem cả Dương Cung Tử tính vào? Bất quá có lẽ cô ta khinh  thường tham gia vào đám người mình , nhưng ít ra cũng là người  ngoài biên chế .  “Tiểu sinh cũng gia nhập……” Lâm Tam Sinh ngập ngừng nói,  “Trước kia tiểu sinh đã làm Quỷ quân sư, giờ sẽ làm quân sư cho  các người, bày mưu tính kế, phân tích tình hình quân địch , là thứ  mà tiểu sinh am hiểu.”  Diệp Thiếu Dương hừ một tiếng nói: “Ngươi nghĩ cũng đừng nghĩ,  chờ diệt xong Đồng Giáp Thi Vương, ngươi mau đi đầu thai ngay  đi!”  Lâm Tam Sinh cũng không tranh luận, cười giảo hoạt, “Cái này để  sau rồi nói , nói sau...”  Qua Qua vỗ tay nói: “Hy vọng liên minh của chúng ta có thể cùng  nhau hành động, đánh khắp thiên hạ .”  Tứ Bảo khí thế hào hùng vạn trượng nói: “Không chỉ đối phó Tử  Nguyệt, tương lai còn phải chinh phạt tứ phương Quỷ Khấu, đập  nát Thái Âm Sơn , mọi người cùng nhau đồng lòng, thật là khí thế,  đến lúc đó công đức của Thiếu Dương, chưa chắc đã thua kém  Chung Quỳ Thiên Sư!”  Diệp Thiếu Dương trợn mắt, đến chính bản thân mình cũng còn  chưa dám nghĩ tới việc đó, bất quá nghĩ lại, đám bạn tốt thì không  nói, nhưng quỷ phó yêu phó, đích thực mình đã thu không ít, hình  thành một cỗ thế lực, chuyện này là do mình sau khi xuống núi mới  bắt đầu, nhưng cũng thấy rất thú vị.  Tạ Vũ Tình phát biểu ý kiến: “Cái gì mà Liên minh bắt quỷ, nghe  không hay chút nào , để sau này tỷ đặt cho một cái tên thật khí thế.”  Chu Tĩnh Như gọi nhân viên phục vụ tới, muốn gọi ít bia, đưa cho  mọi người, tỏ ý chúc mừng liên minh thành lập.  Qua Qua còn định gọi mấy người Tiểu Thanh lên đây, Diệp Thiếu  Dương nói không được chơi lớn như vậy.  “Nào, vì Liên minh bắt quỷ cạn ly!”  “Chém giết tứ phương Quỷ khấu!”  “San bằng Thái Âm Sơn!”  “Đồ ma chứng đạo!”  “Cải tổ lục đạo luân hồi!”  Đề nghị của Tứ Bảo được mọi người hưởng ứng, Diệp Thiếu  Dương vô ngữ, liếc mắt nhìn Nhuế Lãnh Ngọc một cái, hai người  đều cảm thấy có chút buồn nôn, nhưng cũng không đành lòng làm  mất hứng thú của mọi người, cùng nhau mà cụng ly, uống một  ngụm bia. Đến Lâm Tam Sinh cùng mấy quỷ hồn cũng tham lam hít  một hơi rượu……  “Đám người này , rất là thú vị đó!” Ngoài cửa sổ cách đó không xa,  một người mặc đạo bào màu xanh lá ngồi trên cành cây, hòa mình  trong màn đêm, nghe tiếng cười nói ồn ào từ trong phòng truyền ra,  khóe miệng hiện lên một nụ cười quái dị.  Trên ngọn cây phía sau hắn, một nữ tử mặc áo bào trắng, mũ trùm  kín đầu, bóng đêm cũng không che giấu được dung nhan tuyệt thế  của nàng, chính là người mà Diệp Thiếu Dương vừa mới nghĩ đến  trong lòng Dương Cung Tử.  “Từ cổ chí kim , giới pháp thuật cũng từng có các loại tông môn,  lưu phái, nhưng chưa bao giờ có một Liên minh kỳ quái như vậy:  Đạo, Phật, tán tu, thậm chí có cả quỷ yêu, rồi còn phụ trách hậu  cần cũng như phụ trách tài chính là người thường.” Thanh y nhân  nhẹ nhàng lắc đầu, thốt ra hai chữ: “Xằng bậy.”  Dương Cung Tử đi tới, nhìn một bên mặt gần như hoàn mỹ của  hắn, nói: “Nhưng ta lại cảm thấy rất ý tứ , ta tin bọn họ có thể làm  nên một ít đại sự, Đạo Phong, thời đại cũng đã thay đổi rồi , ngươi  cầm một kiếm chém chết Thập Nhị Âm Thần, Tam Đại Vu Ma, tiến  vào lục đạo luân hồi, nhưng chung quy ngươi cũng chỉ là một mình  chiến đấu, cho dù ngươi có thật là ‘ Nhân gian Đạo thần ’ .”  Đạo Phong ngồi trên cây, tay mân mê một nhánh cây, nói: “Cho  nên, hiện tại ta không chỉ có một mình.”  Dương Cung Tử nói: “Cái này không giống nhau, những người đó  đều là thủ hạ của ngươi, chính ngươi hãy nhìn những người bên  cạnh Diệp Thiếu Dương mà xem, họ đều là tâm phúc tri kỷ của  hắn, chỉ cần hắn ở đâu, những người này đều sẽ tụ tập lại , hơn  nữa cũng không giống như mấy lão đạo sĩ hoà thượng trước đây,  nói không chừng bọn họ thực sự có thể làm nên đại sự.”  “Ta thật ra cũng rất hy vọng, tương lai khi đối mặt với hắn, hắn sẽ  mạnh mẽ hơn so với hiện tại.” Đạo Phong không hề quay đầu lại,  thanh âm không chứa chút cảm xúc nào: “Ngươi có thể đi được rồi,  ít nhất hiện tại ta vẫn chưa nghĩ đến giết ngươi.”  Dương Cung Tử khinh thường cười, “Ta ở trong thế giới của Âm  Dương Kính, đã tu thành ba đạo Hỗn Độn thiên thể, ngươi dám  chắc sẽ giết được ta?”  Đạo Phong lúc này mới liếc mắt nhìn nàng một cái, nhẹ nhàng nói  ra hai chữ: “Thử xem?”  “Hiện tại ta không muốn cùng ngươi chiến đấu.” Dương Cung Tử  đưa hai tay lên, phá không mà đi, “Chờ Yêu Vương xuất thế, ta sẽ  cùng ngươi đánh một trận, nếu thua, ngươi phải vĩnh viễn ở lại  đây,”  “Yêu Vương.” Đạo Phong khóe miệng nở một nụ cười khinh miệt,  chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn tinh tượng trên không trung, đôi mắt  nhìn thật lâu không có chớp mắt.  Không có người nào biết hắn đang suy nghĩ gì.  Một lát sau, hắn hơi cúi đầu, dùng thanh âm lạnh lùng tới cực điểm,  nói: “Ai cho phép ngươi đi lên.”  Một bóng người màu đen, từ trong tán cây dần hiện ra, là một nam  trung niên không có mặt, cung kính khom người bái Đạo Phong.  “Ngươi phải biết, hiện tại ngươi không còn là Thượng Cổ Tà Thần,  chỉ là một tên đầy tớ của ta , tốt nhất đừng có biển diễn trước mặt  ta”  Thượng Cổ Tà Thần lập tức ngã nhào , cả người cơ hồ phát run  lên, liên tục nói: “Thuộc hạ không dám!”  Đạo Phong lúc này mới cho phép hắn đứng dậy, báo cáo tình hình.  “Thuộc hạ đã điều tra ra , Ngọc Tịnh Bình xác thật là vẫn còn trên  Nga Mi Sơn, ở dưới chân núi có một cái miếu nhỏ, bên trong thờ  Quan Âm Đại Sĩ, Ngọc Tịnh Bình được cung phụng trong miếu, có  một lão ni cô phụ trách trông coi , mỗi ngày ở Phật đường niệm  kinh, thuộc hạ biết lão ni cô này nhất định không đơn giản, nên  không tùy tiện hành động, sau khi điều tra được tình huống, liền vội  vàng trở về phục mệnh.”  “Rất tốt, chúng ta đi Nga Mi Sơn.” Đạo Phong đứng lên, quay đầu  nhìn thoáng về cửa sổ phòng Diệp Thiếu Dương, cười tà tà , “Nhân  tiện tới nơi đó chờ sư đệ này của ta.”  Hai bóng người, lăng không bay đi.  Buổi tối khoảng 9 giờ, đoàn người của Diệp Thiếu Dương bắt đầu  xuất phát.  Vì khách sạn cách Học viện Y khoa không xa, nên mọi người  không ngồi xe, trực tiếp đi bộ qua đó. 
Loading...

Chương 781 : Tìm kiếm động phủ