Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 787 : Muối tinh phá đồng giáp thi  

          Diệp Thiếu Dương trực tiếp dùng Diệt Linh Đinh chọc vào đầu nó ,  giết chết cương thi.  Lão Quách nhặt một mảnh nhỏ mũ giáp từ dưới đất lên, tìm cục đá  khẽ đập nhẹ một cái, lập tức nát vụn, hưng phấn nói: “Muối tinh  dùng tốt thật , sau khi đồng sắt bị rỉ, khôi giáp chớp mắt đã mục nát  không chịu nổi một kích!”  Tứ Bảo nói: “Cho nên chúng ta cần phải có một người phun nước,  một người công kích sao?”  Lâm Tam Sinh đi lên, nói: “Bổn quân sư chỉ các người một kế, các  người có thể tìm cách phun nước muối vào chỗ khớp xương hai  chân của cương thi, sau khi đồng giáp bị rỉ sắt , lập tức sẽ cứng đờ,  muốn chạy cũng chạy không được, tuỳ các người xử lý”  Mọi người gật đầu, cảm thấy biện pháp này dùng tốt.  Lão Quách lại làm thêm một chén nước muối, đi tới trước con Đồng  Giáp Thi tưới xuống , sau đó giết chết. Tiếp theo mọi người cùng  nhau kéo nó ra ngoài, kiểm tra phía dưới xác thật đã không còn con  nào nữa.  Diệp Thiếu Dương thở dài một hơi, vỗ vỗ tay, bảo Lão Quách ở lại  thanh lý nơi này.  “Vất vả như vậy, không có tiền ta không làm.” Lão Quách chìa tay  ra.  Tứ Bảo vỗ vỗ vai hắn, nói, “Ngươi là bộ trưởng hậu cần của liên  minh kiêm lao công quét dọn, ngươi không làm ai làm?”  Lão Quách trừng mắt, “Đừng lấy tổ chức mà ép ta, dù ngươi có là  WTO , không có tiền cũng đừng nghĩ bảo ta làm việc!”  “Ngươi đã có tuổi rồi, có chút giác ngộ được không , đừng đụng cái  là nói tiền chứ.” Tứ Bảo sờ sờ cái đầu trọc, “WTO là cái gì?”  “Cục điều tra liên bang Mỹ, tên gọi tắt là WTO.” Lão Quách giải  thích, “Không có văn hóa thật đáng sợ.”  Tứ Bảo nói: “À , tri thức nhiều nhỉ.”  Tiểu Mã phì cười, “Cả hai người đều là một đôi thiếu văn hóa , Cục  điều tra liên bang Mỹ là FBI , thì có liên quan gì đến Tổ chức  Thương mại Thế giới hả!”  Mặt Lão Quách mặt già đỏ bừng lên.  Mấy người Diệp Thiếu Dương cười lớn lên, để lại Lão Quách đang  ủy khuất , mà nghênh ngang rời đi.  Đi ra khỏi U linh lộ, Tạ Vũ Tình cùng Chu Tĩnh Như tới chào đón  mọi người , trong lòng tràn đầy vui mừng .  Thế nhưng mà cả đám xử nam vừa nhìn thấy bọn họ, biểu tình liền  hoàn toàn quái lạ , cả đám trợn tròn mắt nghẹn họng nhìn trân trối ,  đặc biệt là khi nhìn đến Qua Qua đang vác quỷ đao, vẻ mặt lạnh  lùng, đặc biệt là Tiểu Mã miệng ngậm điếu thuốc, đang vác Toái  Hồn Trượng, biểu tình vô cùng phức tạp.  Mấy người này, đều đi bắt quỷ?  Bởi khoảng cách khá xa, nơi bọn họ đứng ở địa thế cũng thấp,  những chuyện phát sinh sau này, bọn họ không được nhìn rõ , chỉ  nhìn thấy quỷ ảnh bay lượn , nghe được từng tiếng kêu gào quái dị,  sau đó …..mọi việc đã kết thúc.  “Các người đi trước đi, ta phải ở lại dặn dò bọn họ bảo mật thông  tin, rồi thuận tiện điều tra một chút, xem trên người họ có di động gì  đó hay không.” Tạ Vũ Tình lại chỉ vào mấy người đang nằm hôn mê  trên mặt đất, hỏi, “Những người này làm sao bây giờ?”  “Chuyện nhỏ, giao cho Lão Quách, chúng ta về khách sạn trước  gọi đồ ăn, lát nữa các ngươi cũng mau đi xuống ăn cơm.”  Giải quyết xong hoàn toàn vấn đề trên U linh lộ, tâm tình của Diệp  Thiếu Dương cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.  Trên đường xuống núi, quay đầu lại nhìn mọi người, đột nhiên sinh  ra khí thế hào hùng: “Liên minh bắt quỷ lại một lần nữa chiến thắng  trở về!”  Qua Qua vung vẩy quỷ đao: “Uy vũ!”  Tiểu Mã giơ Toái Hồn Trượng hô: “Thiên thu vạn đại, nhất thống  tam giới!”  Lâm Tam Sinh nói: “Tuy ta không biết cái gì là liên minh , nhưng  cảm thấy rất uy phong.”  Mọi người quay lại khách sạn, trước tiên từng người về phòng tắm  rửa, sau đó xuống tập trung tại nhà ăn , Chu Tĩnh Như đã bao  phòng , gọi rất nhiều đồ ăn ngon.  Tạ Vũ Tình cùng Lão Quách về tới, cũng đúng lúc đồ ăn được đem  lên, Lão Quách bảo cương thi đã bị thiêu đốt, hiện trường cũng  được dọn dẹp qua, mấy việc còn lại đã gọi điện gọi cho đồ đệ của  hắn là Lâm Tiêu Hiền tới giải quyết nốt.  Mọi người tạm thời gác lại mọi chuyện , cùng nhau ăn uống.  Đột nhiên Tứ Bảo nghĩ đến một việc, nói: “Đúng rồi, chân thân của  Tử Nguyệt vẫn còn nằm trong quan tài tại phòng học 408, giải  quyết sao bây giờ?”  Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ rồi nói: “Mang đi chôn, ngày mai đích  thân ta sẽ đi một chuyến, nhân tiện tính tiền công với lão họ Ngô  kia.”  Nghĩ đến tiền, Diệp Thiếu Dương hứng thú tăng lên , gắp một  miếng thịt kho tàu to , ăn đến mồm miệng bóng nhẫy.  Cơm nước đã ăn xong , mọi người cùng nhau thảo luận hành động  kế tiếp.  Căn cứ theo Ngô Từ Quân nói, sau khi Tử Nguyệt rời đi, kết giới  trên U linh lộ bị phá, áp chế của linh đường đại trận đối với cổ mộ ,  chỉ có thể duy trì hơn mười ngày, cho nên phải hành động càng  nhanh càng tốt.  Qua thảo luận một hồi , mọi người quyết định dành một ngày là  công tác chuẩn bị , Lâm Tam Sinh phụ trách vẽ bản đồ kết cấu cổ  mộ , chờ chuẩn bị xong , lập tức xuống dưới đó.  “Lần này, Lão Quách chịu trách nhiệm mua sắm cũng như chế tác  pháp khí, những người khác theo ta cùng với Lãnh Ngọc, Tứ  Bảo…… à, Tiểu Mã có đi không?”  “Đi!” Tiểu Mã trả lời rất dứt khoát, “Tróc nã Thi Vương, việc như vậy  sao có thể thiếu bổn Thiên sư ta được!”  Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt ra , ánh mắt đảo qua nhìn Qua  Qua với Quả Cam, không đợi hắn mở miệng, hai người liền liên  thanh nói muốn đi theo.  Quả Cam đi tới ôm cổ Diệp Thiếu Dương, thân mật nói: “Lão đại ,  lần này ta tới sẽ không đi về nữa đâu, từ nay về sau đi theo ngươi,  ngươi đến đâu ta đến đó...”  “Đi theo ta …..” Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, nhất thời cũng  không có biện pháp nào, đành phải để sau rồi bàn.  “Hai người các cô, không cần tham gia.” Diệp Thiếu Dương nhìn Tạ  Vũ Tình cùng Chu Tĩnh Như nói.  “Ta cũng tham gia, ta muốn giám sát các người không có phá hư  đồ cổ, đến lúc đó phải bảo toàn để còn nộp cho quốc gia.”  Diệp Thiếu Dương vô ngữ, vốn đang nghĩ tiện tay nhặt của hời, giờ  có cô nàng đi nữa thì xong hết rồi.  Lão Quách gõ gõ cái bàn, nói: “Ta thật là nghiêm túc nói, ta có thể  chế tác pháp khí, nhưng quyết không phụ trách việc mua sắm,  không kiếm được tiền ngược lại còn bị lỗ vốn , chuyện này ta quyết  không làm đâu!”  “Yêu cầu cái gì, ta sẽ ra tiền.” Chu Tĩnh Như liếc mắt nhìn Diệp  Thiếu Dương một cái , “Không cần cự tuyệt, ta cũng là một phần tử  trong liên minh mà , thứ khác thì không làm được , chứ ra chút tiền  thì vẫn có thể , như thế ta mới cảm thấy mình có chỗ hữu dụng.”  Diệp Thiếu Dương gật đầu cười.  Cơm nước xong, mỗi người tự về phòng mình , ai chưa có phòng  thì Chu Tĩnh Như bảo khách sạn thêm phòng mới.  Sau khi về phòng, Diệp Thiếu Dương cầm Âm Dương Kính đặt trên  tủ đầu giường, vào phòng vệ sinh thay áo choàng tắm, sau đó cầm  Âm Dương Kính trong tay , nhẹ nhàng gõ vào mặt kính, nói: “Ân  nhân cứu mạng, sao lúc ăn cơm không thấy ra?”  Hai khuôn mặt hiện lên trên mặt kính, sát bên nhau, chính là Trần  Lộ với Tuyết Kỳ.  “Ngươi đã nghĩ đến sẽ an bài ta thế nào chưa?” Tuyết Kỳ nhàn  nhạt nói.  “Biện pháp thì có, chỉ còn đợi cơ duyên.”  Tuyết Kỳ không nói gì, lui trở về.  Trần Lộ nhìn Diệp Thiếu Dương lè đầu lưỡi “Quá nhiều người, đại  tẩu không muốn xem náo nhiệt.”  Diệp Thiếu Dương cười lạnh nói: “Cô sợ ta tiễn cô đi chứ gì?”  Hiện tại, Tử Nguyệt đã bị siêu độ, sự việc cũng kết thúc, cũng là lúc  nên đưa Trần Lộ đi.  Trần Lộ nhếch miệng cười, mắt mị mị nhìn hắn, “Đại tẩu chính là  không muốn đi đấy, có bản lĩnh thì vào đây mà bắt ta.”  “Vậy cô cứ vĩnh viễn ở trong đó, đừng ra có ra nữa .” Diệp Thiếu  Dương hừ một tiếng, nhét Âm Dương Kính xuống dưới đệm , trèo  lên giường đi ngủ.  Mệt mỏi cả đêm , hơn nữa bữa ăn khuya còn uống chút rượu, Diệp  Thiếu Dương lên giường liền ngủ mất , trong lúc mơ màng bỗng  cảm thấy có ai đó đang bò trên người mình, tưởng là Qua Qua ,  cũng không nghĩ nhiều, trở mình ngủ tiếp.  Một lát sau, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay trái có chút không  đúng , giật mình cả kinh, mở to mắt, thấy Trần Lộ đang ghé vào  người mình. 
Loading...

Chương 788 : Quỷ phó đại tẩu