Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 789 : Sư phụ Tứ Bảo 

          Uống một ly nước chanh, trò chuyện hàn huyên một hồi, hai người  cùng nhau trở về phòng.  Lâm Tam Sinh vừa thấy bọn họ, lập tức nói: “Đã hoàn thành rồi ,  hai vị tới xem đi.” Nói rồi chìa ra một tờ giấy lớn.   Diệp Thiếu Dương nhận lấy rồi nhìn lướt qua, hoàn toàn mơ hồ, chỉ  thấy trên tấm giấy khổ A3 có vẽ vô số đường cong lớn nhỏ, được  chia thành rất nhiều ô vuông nhỏ, tượng trưng cho một gian mộ  thất.  “Cái cổ mộ này…… Có lớn vậy không?”  “Đúng là như thế đó.” Lâm Tam Sinh nói, “Cái cổ mộ này, là do năm  đó Thái Tổ xây dựng đế lăng, tính khi nào hạ táng sẽ dùng, sau đó  vì Lưu Bá Ôn làm phép, nói là long mạch giữa Thạch Thành với  Cương Thành đã bị đứt đoạn , không thích hợp làm Đế lăng, nên  mới cho xây lăng mộ ở nơi khác, còn lăng mộ này đã xây hơn nửa  thì không có làm nữa.   Sau khi Kiến Văn Đế gặp nạn chạy đến đây, Quách tướng quân liền  lợi dụng không gian rộng lớn bên trong Đế lăng âm thầm tích trữ  lương thảo, đúc rèn binh khí, mưu tính phản công thành Bắc Kinh,  không nghĩ tới sự việc bị tên tặc tử Chu Lệ phát giác.  Cũng đúng vào lúc này Kiến Văn Đế qua đời vì bệnh nặng, Quách  tướng quân biết đại thế đã mất, lại hết lòng tin vào lời nói của Quốc  sư, bày Âm trận bên trong cổ mộ, mang theo gia quyến cùng thủ hạ  mặc giáp trụ tự sát, mưu đồ hóa thân thành Đồng Giáp Thi…… việc  này lúc trước tiểu sinh đã có nói qua.”   Lâm Tam Sinh chỉ vào bản vẽ, nói: “Quách tướng quân vì đề phòng  Chu Lệ quật mộ, đã bố trí dưới mộ rất nhiều cơ quan cấm chế,  nhưng kỳ thực cũng ngăn không được quyết tâm của Chu Lệ, Chu  Lệ không khai quật mộ, mà gia cố thêm phong ấn, nguyên nhân  cũng chỉ vì Quốc sư đã dò ra người chết trong mộ đã biến thành  Đồng Giáp Thi, rất khó đối phó, nên không dám tùy tiện động thủ.”  Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nói: “Nói như vậy, phía dưới  có những cơ quan nào, ngươi đều biết hết sao?”   Lâm Tam Sinh lắc đầu: “Tiểu sinh là một quỷ hồn, có thể đi xuyên  qua tường mộ, không kích phát cơ quan, lúc trước việc sửa chữa  cổ mộ là do Quách tướng quân một tay xử lý, ta cũng không biết rõ  hết được , đến lúc đó các người tự mình kiểm tra.”  Lâm Tam Sinh chỉ vào bản vẽ nói: “Huyệt mộ này ngự phía trên  long nhãn, vị trí góc của long sừng còn có một huyệt mộ, nghe nói  vốn là chuẩn bị cho Hoàng Hậu, trước khi Quách tướng quân chết,  đã bảo Quốc sư tiền triều thiết kế trận phong ấn , sau này có làm lại  một lần ,xem ra bên trong tám phần là chôn người, còn lại ta  không biết.”   “Ngươi ở dưới đó mấy trăm năm, chẳng lẽ chưa từng xem qua?”  Diệp Thiếu Dương vô cùng hiếu kì.  “Huyệt mộ đó có cấm chế của Quốc sư, ta không phá được, hơn  nữa ta luôn bị Quách tướng quân áp chế, không được tự do hành  động, chỉ có thể hoạt động trong một gian mộ thất, đương nhiên  không biết.”  Lâm Tam Sinh chỉ vào bản vẽ, giải thích một lượt lối đi vào như thế  nào: “Nếu từ đường thủy đi xuống giống ta, thì chỉ tiến vào ngoại  lăng, nơi đó có không ít tướng sĩ bồi táng, đã hoá thành Đồng Giáp  Thi, nhưng số lượng không nhiều lắm, quan trọng là sau khi tiến  vào chủ mộ…….”   Diệp Thiếu Dương cầm bản vẽ lên, xem qua một chút, kết quả vì  bản vẽ được hoạ bằng bút lông, mặt trên có ghi một số chú thích  cũng bằng bút lông, căn bản không thể nhìn rõ, nghĩ dù sao đến lúc  đó cũng có Lâm Tam Sinh đi cùng, chỉ cần hắn biết là được, nên  cũng không đòi hỏi quá kỹ càng.  “Bên trong cổ mộ , vô cùng nguy hiểm.” Lâm Tam Sinh nói, “Ta  khuyên các người phải chuẩn bị thật tốt, nếu không có thể không đi  ra được nữa.”  “Chuyện nhỏ, với gần mười năm kinh nghiệm đạo…… không đúng,  viếng mộ của ta, nguy hiểm thì không sợ, ta muốn hỏi , dưới cổ mộ  đó có thứ gì tốt hay không?”   Diệp Thiếu Dương trợn trắng mắt, quả nhiên là lộ ra bản chất một  tên đạo mộ tặc.  Lâm Tam Sinh nói: “Cổ mộ chính là kim khố cùng với kho hàng của  Quách tướng quân, một số đồ do Kiến Văn Đế năm đó mang từ  trong cung ra, cũng được giấu ở dưới, ngươi nói đi?”  “Đệch , phát tài rồi, phát tài rồi, lần này đúng là phát tài!” Tứ Bảo  kích động đứng dậy, đi tới đi lui.  Diệp Thiếu Dương mặc kệ hắn, hỏi Lâm Tam Sinh: “Ta còn một vấn  đề quên chưa hỏi: phần mộ của Kiến Văn Đế bị họ Quách chiếm,  vậy thì ông ta được chôn ở đâu?”   Lâm Tam Sinh lắc đầu, “Không biết, ông ấy chết trước Quách  tướng quân, lúc ấy vì đề phòng Chu Lệ quật mộ, nên không an  táng ở Đế lăng, mà được Quách tướng quân bí mật an táng ở một  nơi khác, đây là tuyệt mật, đến tiểu sinh cũng không biết.”  Diệp Thiếu Dương chẳng có tâm tư nào đi khảo chứng lịch sử, nên  không hỏi nữa.  “Trong mộ có Âm Huyết Linh Chi hay không?” Tứ Bảo hỏi.   Lâm Tam Sinh nói: “Tiểu sinh không biết, lúc ấy sau khi hồn phách  của tiểu sinh nhập mộ, chỉ ở quanh Quách tướng quân trước khi  hắn hoá thành cương thi một thời gian, khi đó người trong mộ mới  vừa được hạ táng, đâu có mấy thứ này, sau đó hồn phách của tiểu  sinh bị câu đi , nhốt vào trong một gian mộ thất, đương nhiên không  biết gì hết.”  Tứ Bảo gật đầu nói: “Được rồi, ta phải xuống đó tìm kiếm xem sao.”  Diệp Thiếu Dương nói: “Ngươi tìm Âm Huyết Linh Chi, rốt cuộc là  muốn cứu ai?”  “Sư phụ ta.” Tứ Bảo nhún vai.   Diệp Thiếu Dương cả kinh, hắn nhớ Tứ Bảo từng nói qua, hắn ở  khắp nơi tìm kiếm cổ mộ, là vì muốn kiếm Âm Huyết Linh Chi, để  chữa bệnh cho một bằng hữu.  Người này là bị người sống bị nhiễm sát, nghiêm trọng nhất chính  là Huyết lân sát, làn da toàn thân biến thành huyết lân , yêu không  ra yêu, quỷ không ra quỷ……  “Sư phụ ngươi, bị trúng Huyết lân sát?” Diệp Thiếu Dương cả kinh  hỏi.   Tứ Bảo gật đầu, sắc mặt có chút ảm đạm, “Đây là bí mật của Ngũ  Đài Sơn chúng ta, kỳ thật sư phụ ta chính là trụ trì Ngũ Đài Sơn,  Đại pháp sư Minh Giác……  Tám năm trước, sư phụ ta đã nhận lời mời của một vị cao nhân  Đạo môn , nói là phía nam có Quỷ Khấu xuất hiện ở Sa Hải, muốn  hợp tác với sư phụ ta tiêu diệt nó, trước khi đi người có dặn tông  môn, nếu quá 10 ngày không thấy người trở lại, thì bảo chúng ta đi  nhặt xác, kết quả…… thực sự mười ngày sau vẫn không trở về.   Ta cùng mấy đệ tử trong tông môn dựa theo lộ tuyến của sư phụ,  mà đến đó tìm kiếm , đến được Sa Hải, thông qua pháp khí cộng  minh, đã tìm thấy sư phụ trong một vũng nước, toàn thân người đã  mọc đầy Huyết lân, cũng may vừa mới hóa sát, sát khí còn chưa  nặng lắm.   Mấy sư huynh đệ bọn ta, còn có một vị sư thúc, hợp lực bắt người  rồi mang về Ngũ Đài Sơn, sau đó mấy sư thúc dùng Phật môn bí  pháp vì sư phụ để thanh trừ sát khí , phải tiến hành mỗi tháng một  lần, chỉ có vậy người mới có thể sống tới bây giờ, nhưng làm thế  cũng chỉ trị được ngọn chứ không trị tận gốc, nếu muốn sư phụ  hoàn toàn hồi phục , cần có Âm Huyết Linh Chi làm thuốc , chính là  vậy đó.”   Diệp Thiếu Dương nghe xong, liền hiểu ra mọi chuyện, “Thì ra  ngươi là con trai của Phương trượng…… không đúng , là đệ tử  đích truyền, hèn gì ngươi có thể lấy được nhiều pháp khí cường đại  như vậy.”  Tứ Bảo thở dài nói: “Có mấy vị sư thúc chiếu cố, tình huống hiện tại  của sư phụ ta đã ổn định, cũng không có đau đớn gì nữa , nhưng  ta cũng không muốn nhìn người như vậy , cho nên trước giờ vẫn  không từ bỏ ý định tìm kiếm Âm Huyết Linh Chi, ta nhất định phải  tìm được.”  “Đúng rồi, vị cao nhân Đạo môn lúc trước mời sư phụ ngươi đi tru  sát Quỷ Khấu…… là ai ?”  Tứ Bảo lắc đầu, “Lúc đó phụ ta đi vội vàng, cũng không có nói gì cả  , sau khi trở về, thần trí không ổn , không nhận ra bất kỳ ai, vị cao  nhân Đạo môn kia cũng không thấy xuất hiện nữa. Nhưng mà đạo  sĩ có gan đi tiêu diệt Quỷ Khấu, chỉ sợ là trong thiên hạ chẳng có  mấy người?”  Trong lòng Diệp Thiếu Dương đột nhiên phát sinh một ý nghĩ: “Tám  năm trước……” Giật mình quay đầu lại nhìn Tứ Bảo.  Tứ Bảo khẽ mỉm cười, “Ta biết ngươi nghĩ đến người nào, Đạo  Phong phải không, kỳ thật ra ta cũng đã suy đoán, thấy rất có khả  năng là hắn , bất quá chuyện này không có chứng cứ, hơn nữa  hiện tại Đạo Phong lại không rõ tung tích, nói cũng vô dụng, cho  nên vẫn luôn không nói với ngươi.” 
Loading...

Chương 790 : Tiến vào cổ mộ