Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 793 : Con dơi mặt người 

        Mọi người nhịn không được trong lòng rùng mình, liền lập tức lấy ra  pháp khí.  Con mèo đang chậm rãi đi tới, giống như không sợ hãi mọi người,  đến một khoảng cách đủ gần , mới dừng lại, từ từ há miệng, trong  miệng lại có hai cái răng nanh rất lớn không có phù hợp với hình  thể của nó , ở dưới không phải là đầu lưỡi, mà là một tròng mắt  thật lớn, đồng tử màu vàng, nước dãi đang chảy ra ngoài .  Khi bị đèn chiếu , bên trong đồng tử này , xuất hiện một khuôn mặt  quỷ, nhìn qua trông như một lão thái thái, nhe răng trợn mắt, cười u  ám.  “Hung trạch tặc miêu, tử nhân biệt bảo!” Tứ Bảo thấp giọng nói,  “Đây là Định Hồn Miêu, trong cơ thể có phong ấn nữ quỷ mang  mệnh cách cửu âm! đây , đây là như thế nào!”  Lập tức tiến lên một bước, từ trong áo cà sa lấy ra Kim Văn Bát Vu,  nghênh diện chiếu qua.  Phật quang phát ra trong nháy mắt, con mèo kia đột nhiên nhảy ra ,  cực nhanh né tránh, không ngừng chuyển hướng, làm mọi người  hoa cả mắt, rồi chạy như bay đến.  “Mọi người lui lại phía sau!” Tứ Bảo hô to một tiếng, còn mình cũng  phi thân lao tới, tay bắn ra ba hạt Bồ Đề đã tính phương hướng di  chuyển của nó , bay vèo theo ba hướng tới trước mặt Định Hồn  Miêu, trong đó một hạt đã đánh trúng nó.  “Meo” con mèo kêu lên một tiếng quái dị, thân thể văng vào vách  tường, sau đó bật trở lại, biến mất dưới chân mọi người.  Tất cả vội vàng cúi đầu tìm kiếm.  “Meo!” Con mèo kia không biết từ chỗ nào chui ra, lao đến trước  mặt Nhuế Lãnh Ngọc, nhanh như tia chớp, trong lúc tình thế cấp  bách, Thiếu Dương kéo mạnh nàng một cái, tránh khỏi đòn tập  kích.  Con mèo này sau khi đánh không trúng mục tiêu, không có chỗ  mượn lực, đúng ra là phải rơi xuống, nhưng không ngờ gia hỏa này  có thể lăng không mà đạp , một lần nữa tăng tốc, lao về phía Diệp  Thiếu Dương.  “Thiên Phong Lôi Hoà, thu cho ta!” Một tấm vải lăng không triển  khai ra , che trời lấp đất rồi phủ xuống , tuy con mèo kia tốc độ rất  nhanh , nhưng đối mặt với đòn công kích bất ngờ cùng trên phạm  vi lớn , vẫn chậm hơn một chút , bị Thiên Phong Lôi Hỏa Kỳ bao lại  , phát ra tiếng kêu quái dị.  Diệp Thiếu Dương tay cầm một góc lá cờ, kéo về phía mình, nhanh  chóng thu hồi lại lá cờ , túm lại bốn góc, dùng sức kéo chặt, kết  thành Pháp ấn, sau đó ấn trên mặt đất, bàn tay bóp chặt cổ con  mèo , lúc này mới cởi bỏ lá cờ, kéo sang một bên.  Con Định Hồn Miêu kia bị hắn gắt gao đè lại, giống như rắn bị đè  lên chỗ bảy tấc, không thể động đậy, miệng mở ra thật to, đồng tử  trong miệng chợt loé lên, quỷ ảnh bên trong bay ra.  “Thiên địa vô cực!”  Diệp Thiếu Dương đưa tay lên, đánh ra một lá linh phù, thu hồi lại  quỷ ảnh lại , tiếp đó lấy ra ống mực, rồi xuyên một đồng tiền Ngũ  Đế lên trên, đè đầu con mèo, nhẹ nhàng quấn quanh một vòng, tiền  Ngũ Đế chặn ngang miệng nó, vừa lúc chắn lại con ngươi ở bên  trong.  Niệm qua một lần chú ngữ, Diệp Thiếu Dương tay trái bắt quyết,  dùng sức bắn lên tiền Ngũ Đế, đập vào đồng tử, máu đen liền bắn  ra, chảy xuống mặt đất, con mèo trong tay Diệp Thiếu Dương toàn  thân run run , sau đó nhanh chóng bất động hoàn toàn.  Diệp Thiếu Dương buông nó ra, hai tay giao lại với nhau, kẹp lá linh  phù vừa thu lại quỷ hồn , trong miệng niệm Diệt hồn chú, sau đó  buông tay ra , linh phù đang nguyên vẹn lập tức nát thành từ mảnh  giấy nhỏ , chầm chậm mà rơi xuống đất , mấy chục tinh phách bay  ra , tự động bay theo con đường ra ngoài.  Mọi người thở nhẹ một hơi, Tiểu Mã gãi đầu, lẩm bẩm nói: “Vẫn là  Tiểu Diệp Tử lợi hại , so với bổn Thiên sư kỹ năng cao hơn nữa  trù.”  “Định Hồn Miêu kỳ thật cũng không có lợi hại lắm, chẳng qua nó  phong ấn lệ quỷ trong cơ thể, trở thành yêu quỷ , cái chính là tốc độ  cực nhanh, nếu không may bị nó cào một chút , pháp sư bình  thường sẽ bị yêu huyết công tâm, không sống được lâu, cũng may  Thiếu Dương ra tay đúng lúc.”  Tứ Bảo nhìn Diệp Thiếu Dương nhặt lá cờ lên, buồn bực nói: “Ủa,  đây chẳng phải là Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ sao, ta nhớ lần trước  lúc đối phó Quỷ Mẫu, đã bị đánh thủng một lỗ lớn, chữa trị xong rồi  à?”  “Tìm Lão Quách tu bổ, chi phí rất lớn đó.”  Diệp Thiếu Dương thu lại Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ xong , bất mãn  trừng mắt nhìn Lâm Tam Sinh một cái: “Ở đây có Định Hồn Miêu,  sao ngươi không nói sớm?”  Lâm Tam Sinh đến giờ vẫn còn sửng sờ , lẩm bẩm nói: “Không lý  nào, sao nơi đây lại có Định Hồn Miêu, hay là sau khi cửa tế đàn  được mở ra mới đi vào? Mau theo ta đi xem thử!”  Đoàn người đi tới phía trước lối rẽ của Hồi Hồn Đạo, nơi này được  chia làm ba đường, mọi người lập tức đưa mắt nhìn lên mặt Lâm  Tam Sinh.  “Hai bên trái phải thông tới nhĩ phòng, bên trong có một số vật bồi  táng, chính giữa thông tới tế đàn, các người có muốn thăm dò hai  bên trước hay không?”  Tứ Bảo vừa nghe nói có vật bồi táng, hai mắt tỏa sáng lên , nhưng  còn chưa kịp tỏ ý muốn đi, đã bị Diệp Thiếu Dương giành nói trước:  “Đi làm chính sự trước đã, có thứ gì, lúc quay về lấy sau.”  Tứ Bảo không có lý do nào phản đối, đành phải kiềm chế tâm trạng  ngứa ngáy, theo mọi người đi vào thông đạo ở giữa.  Đi chưa được mấy bước, Diệp Thiếu Dương lại lần thứ hai dừng  lại, trầm giọng nói: “Còn có gì đó! Không đúng, phải nói vừa rồi ta  cảm giác được, không phải Định Hồn Miêu!”  Không phải Định Hồn Miêu, thì là cái gì?  Mọi người lập tức khẩn trương, nhìn quanh trái phải.  Nhuế Lãnh Ngọc thấy phía trước con đường cách đây không xa có  một cái động, vì thế đi qua đó, duỗi đầu vào bên trong nhìn, muốn  nhìn xem có gì hay không, bất chợt một tiếng kêu quái dị từ trên  đỉnh đầu truyền đến, một cái đầu có bộ tóc dài từ ở trên hạ xuống  theo tư thế treo ngược, mở ra cái miệng to khủng bố, đối với Nhuế  Lãnh Ngọc mà thổi ra một hơi.  Khi người đột ngột gặp được tình huống nguy hiểm thường hoảng  sợ , mà theo bản năng sẽ há miệng hít thở, Nhuế Lãnh Ngọc cũng  như thế, tuy nhiên thân là pháp sư, đã từng trải qua nhiều tình  huống nguy hiểm, cho nên nàng dựa vào bản năng pháp sư của  mình mà ngậm chặt miệng, lui về phía sau một bước, vung Tùng  Văn Cổ Định Kiếm lên chém một nhát.  Đầu người kia như là cũng không nghĩ tới Nhuế Lãnh Ngọc sẽ  phản ứng lại nhanh như vậy, không kịp rụt đầu lại, bị chém rớt nửa  cái đầu, chẳng kêu được tiếng nào đã rơi bịch xuống dưới, lăn long  lóc hai vòng, chết mất.  Mấy người Diệp Thiếu Dương vội vàng chạy tới, cúi người nhìn  xuống, là một con dơi có thân hình thật to lớn, nhưng cái mặt lại  giống như mặt người, ngũ quan méo mó như một thằng hề, còn  đám “Tóc” dài kỳ thực là lông mao màu trắng trên đỉnh đầu.  “Con Dơi mặt người!” Tứ Bảo cả kinh kêu lên.  Diệp Thiếu Dương cúi xuống nhìn, mới vừa khom lưng, đột nhiên  quay mạnh người lại, một đạo kim quang, từ Âm Dương Kính trong  tay bắn ra, bay lên không khoảng hai trượng, rồi bỗng nhiên  khuếch tán, từ chỗ trống rỗng xuất hiện một nữ tử ăn mặc kiểu cổ  trang có mái tóc dài thanh lệ.  Cũng ngay lúc đó , năm ngón tay cô ta đều xuất hiện, dùng sức  trảo một cái , xé rách kim quang, thân ảnh chợt lóe lên , mọi người  còn đang kinh ngạc, chỉ nghe được một tiếng hét thảm thiết, theo  thanh âm mà quay đầu nhìn lại, cô ta đã tới bên cạnh Lâm Tam  Sinh, nắm lấy búi tóc của hắn, bay đến chỗ sâu của Hồi Hồn Đạo  rồi bay nhanh ra ngoài.  Lúc này mấy người Diệp Thiếu Dương mới phục hồi tinh thần lại,  lập tức đuổi theo.  Nữ nhân kia lấy tay bức một lũ tóc , nhẹ nhàng thổi một hơi, hóa  thành năm con cự xà dài màu đỏ đậm có răng nanh rất to , chặn lại  đường đi.  Diệp Thiếu Dương biết đây là ảo giác, giơ tay đánh ra ba lá linh  phù, phân biệt dán lên đầu ba con rắn.  “Thái Âm phá ảo trận, cấp cấp như luật lệnh!”  Linh phù lay động, phát ra tiếng vang to , ba con cự xà lập tức hóa  thành một bãi huyết nhục, hai con đằng sau cũng giống vậy , trong  nháy mắt đã biến mất.  Diệp Thiếu Dương bước nhanh tới trước , đuổi đến cuối Hồi Hồn  Đạo, chỉ thấy một cái cửa đá chắn lại , làm gì thấy bóng dáng của  nữ quỷ cùng Lâm Tam Sinh nữa? 
Loading...

Chương 794 : Lưu sa hải