Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 807 : Thi vương mạt lộ 

        Đồng Giáp Thi Vương kia cũng không ngốc, cũng nhảy qua hố, truy  kích ba người.  Diệp Thiếu Dương mới từ Quỷ môn quan trở về, đã lập tức gia  nhập chiến trường, phi thân vọt qua, vung tay đánh ra một đạo  Thần Phù, vừa lúc dán ngay lên áo giáp phía sau lưng Đồng Giáp  Thi Vương.  “Thái thượng Tam Thanh, tứ phương Đại đế, thần uy thông thiên,  phần thiên diệt địa, cấp cấp như luật lệnh!”  Thiên phù đột nhiên cháy lên rồi bùng nổ ra , tạo ra tử vi thiên hỏa,  ngọn lửa màu lam trong nháy mắt đã lan ra toàn bộ sau lưng Đồng  Giáp Thi Vương.  Sau một trận gào thảm thiết , Đồng Giáp Thi Vương ngã gục trên  mặt đất, quay cuồng lăn lộn trên đất . Diệp Thiếu Dương vẫy tay  gọi ba người Qua Qua , ba người hiểu ý, bay trở về bên này.  Linh lực của linh phù liền nhanh tan đi, ngọn lửa tắt đi , Đồng Giáp  Thi Vương rên rỉ trên mặt đất một hồi, rồi bò dậy, xoay người đối  mặt đám người Diệp Thiếu Dương, hai tay giơ cao, thân thể vặn  vẹo, phát ra một tiếng gào đinh tai nhức óc.  Diệp Thiếu Dương lúc này mới có cơ hội quan sát kỹ gia hoả vừa  chơi trò mèo bắt chuột nửa ngày với mình: Đồng Giáp Thi Vương  đang mặc một bộ giáp sáng lấp lánh lên màu đồng thau , nếu so  với những con Đồng Giáp Thi bình thường, thì thấy đúng là đồ cao  cấp, còn có Hộ tâm kính cùng đai lưng đầu sư , đầu đội tam tinh  khôi giáp, đỉnh đầu còn cắm tua đỏ.  Thật là trang phục của một vị tướng quân.  Trên mặt hắn không có che đậy, mặt xanh mắt to đỏ ngầu , hai  chiếc năng nanh cương thi thật dài lộ ra bên ngoài, trên đó còn  dính nước bọt màu vàng.  Diệp Thiếu Dương nhớ lại dòng nước miếng của nó chảy trên mặt  mình, hiện tại hít thở còn mang cái mùi tanh hôi đó, lập tức cảm  thấy trong lòng buồn nôn , rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, chỉ  vào giáp sắt của Thi Vương mà hét lên:  “Ta biết một Thần Phù sẽ không giết được ngươi, tới đây, đánh một  trận nào!”  Đồng Giáp Thi Vương hú lên một tiếng quái dị, chạy như bay tiến  đến, thân thể nhảy qua hố nước muối, muốn nhào về phía Diệp  Thiếu Dương.  “Chết ngươi nè!” Diệp Thiếu Dương tay bấm kiếm quyết, chém một  kiếm vào ót Đồng Giáp Thi Vương, một đạo lam quang hiện lên, ầm  một tiếng, Thất Tinh Long Tuyền Kiếm rời tay bay ra ngoài, Đồng  Giáp Thi Vương cũng bị đánh lui về phía sau ,rơi vào hố nước muối  tinh.  Một cỗ khói trắng bay lên trên không.  Hắc hắc, muốn quyết đấu với ta à , ngu ngốc! Diệp Thiếu Dương  quỳ một gối xuống mặt đất, tuy toàn bộ cánh tay phải tê dại đến  không còn cảm giác, trong lòng lại rất vui, cũng coi như là báo  được mối thù bị khi dễ lúc nãy.  Đồng Giáp Thi Vương rống lên rồi muốn bò lên trên, Tiểu Mã cùng  Tứ Bảo lập tức xông tới, một người dùng xẻng công binh, một  người dùng Toái Hồn Trượng, dùng hết toàn lực nện vào đầu Đồng  Giáp Thi Vương, đánh nó rơi trở lại trong hố nước.  Đồng Giáp Thi Vương dựa vào một thân thi khí cường đại, cư  nhiên lại lần thứ hai bò lên.  Nhuế Lãnh Ngọc lách qua hai người, lấy ra Ngũ Bảo Kim Liên đưa  lên trước mặt, dùng sức thổi một hơi, Kim Liên nghiệp hỏa hình  thành một cột lửa , mãnh mẽ đánh Đồng Giáp Thi Vương trở về, rơi  xuống hố lần nữa.  Hai người Tứ Bảo lại xông lên, đập mạnh một hồi.  “Ngao……” Đồng Giáp Thi Vương mở to cái miệng rộng , phun ra  một ngụm thi khí màu đen, đánh bay hai người ra thật xa, ngã  xuống đất, rồi hai tay nó bám vào gạch mộ hai bên vách, một lần  nữa cố bò lên trên.  Mọi người vô cùng khiếp sợ , Đồng Giáp Thi Vương này, quả thật  là khủng bố!  Thời khắc mấu chốt này , Diệp Thiếu Dương vội xông tới dán thêm  một lá Thần Phù lên trên ót của Đồng Giáp Thi Vương, thủ ấn biến  đổi, linh phù sáng lên một đạo ánh sáng màu tím, đánh Đồng Giáp  Thi Vương rớt lại vào xuống hố, nửa ngày cũng không thấy động  tĩnh gì.  “Đã chết chưa đó?” Tiểu Mã tiến lên, lo lắng sợ hãihỏi.  Diệp Thiếu Dương vừa muốn mở miệng, chỉ nghe “Rầm” một tiếng,  bọt nước trong hố bắn lên , Đồng Giáp Thi Vương nhảy dựng lên,  nhào tới.  Mọi người liên tục lui về phía sau, đáng tiếc vị trí Tiểu Mã ở gần  hơn , vừa vặn là chỗ Đồng Giáp Thi Vương nhảy lên, đè lên trên  người, ngã nhào xuống đất.  Diệp Thiếu Dương sửng sốt cả người , nâng lên Thất Tinh Long  Tuyền Kiếm xông tới, vừa muốn chém xuống, thì thấy Thi Vương  kia vẫn không nhúc nhích.  Tiểu Mã kêu gào dưới thân Thi Vương, cố bò ra ngoài , hai tay cào  mặt, hét to : “Mau lấy nước tới đây!”  Tứ Bảo vội vàng đi tới bên cạnh hố nước, lấy xô nước đang để ở  đó , hất vào mặt Tiểu Mã.  Xô nước này là do Nhuế Lãnh Ngọc chủ trương lưu lại, vì sợ trong  lúc đối phó Đồng Giáp Thi Vương, có người nào của phe mình bị  nước muối tinh bắn vào, có thể dùng để rửa sạch, quả nhiên bây  giờ phát huy được công dụng.  “Ta cũng cần rửa.” Diệp Thiếu Dương dùng chỗ nước còn dư lại  rửa sạch mặt mình, rửa đi sạch sẽ nước miếng của Thi Vương còn  sót lại, ngồi đại ở dưới đất mà thở hổn hển, quay đầu nhìn về phía  Đồng Giáp Thi Vương, toàn thân khôi giáp của nó đã dày lên đống  rỉ sắt màu xanh, đã bị khóa cứng đờ.  Cái gọi là Đồng Giáp Thi, đồng giáp không phải mặc trên người, mà  đã hợp thành nhất thể với thân thể, biến thành lớp da của chính  mình.  Đồng Giáp Thi Vương dù có lực lớn vô cùng, cũng không cách nào  tự xé rách da thịt của mình , chỉ có thể quỳ rạp trên mặt đất, thân  thể run run lên , muốn gào cũng không gào được.  Nhuế Lãnh Ngọc đi tới, dùng Tùng Văn Cổ Định Kiếm đâm vào hai  mắt , dùng sức quấy vào não của nó , hoàn toàn giết chết.  Lúc này mấy người Qua Qua cũng xông tới, cả đám người ngồi ở  dưới đất há mồm thở dốc.  “Gia hỏa này thật là lợi hại, nếu không có nước muối tinh, chúng ta  xem chừng đã không thể đối phó được nó .” Trần Lộ cảm khái nói.  Diệp Thiếu Dương nhớ lại cảnh Đồng Giáp Thi Vương năm lần bảy  lượt trèo từ hố nước muối tinh lên, trong lòng vẫn còn sợ hãi.  “Mẹ nó, sắp chết còn tới đè ta một phen!” Tiểu Mã xoa cái mặt đỏ  rộp bị nước muối tinh dính vào, giận dữ nói, vì cái mặt bị sưng đỏ,  khiến mặt hắn nhìn qua càng béo hơn , giống một cục bột màn thầu  lên men.  Tứ Bảo duỗi cái ep , nằm thẳng cẳng ra đất, nói: “Cuối cùng cũng  xong việc……”  Diệp Thiếu Dương thở ra hít vào liền mấy hơi, nói: “Còn chưa xong  việc đâu, đừng quên vẫn chưa tìm được Lâm Tam Sinh, bên cạnh  đó, Lâm Tam Sinh với Thiên La Dạ Xoa đều nói, Đồng Giáp Thi  Vương có bốn Thủ linh đồng tử, chúng ta vẫn chưa gặp qua người  nào.”  “Chẳng lẽ bọn họ đều ở dưới cái khe có con sông kia?” Tứ Bảo cả  kinh nói.  “Chỉ có loại giải thích này.” Diệp Thiếu Dương nói, “Hơn nữa phía  dưới đó tràn đầy thi khí cùng yêu khí, hiển nhiên là có vấn đề, bất  kể thế nào cũng phải xuống đó kiểm tra xem.”  “Được, nghỉ ngơi trước đã.” Tứ Bảo ngồi dưới đất, thở dốc một hồi,  giơ ngón cái hướng về phía Diệp Thiếu Dương, cười nói, “Có thể  trong đấu với Đồng Giáp Thi Vương trong không gian nhỏ hẹp lâu  như vậy, còn không bị thương tích gì, trong các pháp sư đương  thời, xem ra cũng không có ai làm được như ngươi”.  Tứ Bảo biết rõ, trong hoàn cảnh như thế , khảo nghiệm không chỉ  pháp lực của pháp sư, mà còn là thân thủ cũng như năng lực phản  ứng , phần lớn chỉ biết làm phép, pháp sư phàm khi gặp được quỷ  yêu đều phải bày trận trước tiên, nếu rơi vào tình huống vừa rồi thì  sẽ bỏ mạng không nghi ngờ gì.  “Đừng nói nữa.” Diệp Thiếu Dương thở dài, vô lực nói.  Mọi người nghỉ ngơi một lúc lâu , sau đó cùng nhau đi sang bên trái  mộ thất, ghé bên miệng hố nghe ngóng, thấy ngoại trừ tiếng nước  chảy, không có gì lạ thường, tiếp đó quyết định đi xuống.  “Vẫn theo quy củ, nên để lại người thủ ở chỗ này, miễn cho bị chặn  lại đường lui , nếu người phía dưới gặp nguy hiểm, cũng có thể kịp  thời giải cứu.”  Diệp Thiếu Dương lướt mắt qua mọi người một lượt, dừng lại trên  mặt Tuyết Kỳ cùng Trần Lộ, “Các người là quỷ, cảm quan nhanh  nhạy, các người lưu lại đi.”  Sau đó dặn dò một lúc , những người còn lại dùng dây thừng đi  xuống, đi tới bên bờ suối.  “Hai bên đều có đường đi, phân nhau ra hành động.” Diệp Thiếu  Dương nói, “Ta cùng Lãnh Ngọc xuống hạ du, các ngươi lên  thượng du.”  “Ta đi theo Lão đại.” Qua Qua nói.   
Loading...

Chương 808 : Tiểu quỷ khủng bố (1)