Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 809 : Tiểu quỷ khủng bố (2) 

          Diệp Thiếu Dương dùng sức xoa cái dạ dày , làm giảm đi cảm giác  buồn nôn.  “Quái vật này…… chết rồi sao?” Đợi một hồi không thấy nó động  đậy, Nhuế Lãnh Ngọc run run hỏi.  Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, chậm rãi tiến lên phía trước mặt  nó , tuy là rất sợ hãi , nhưng hắn không nghĩ thứ này có thể thương  tổn đến mình.  Cố gắng tránh không nhìn vào lũ giun đỏ trên người nó, Diệp Thiếu  Dương ngồi xuống trước mặt nó , lập tức cảm giác được một cỗ khí  tức hỗn hợp gồm cả yêu khí lẫn thi khí ập vào mặt, trầm giọng nói:  “Đây là yêu thi!”  Nhuế Lãnh Ngọc cũng đi tới, cố kìm nén ghê tởm, quan sát một hồi  nói: “Nếu là yêu thi, đây khẳng định là đầu người, thân thể hơn  phân nửa cũng là của nó.”  “Sao lại phát triển thành như vậy?”  “Tà thuật, nhất định là tà thuật, bất quá khả năng cải tạo hoàn toàn  rất nhỏ.”  Nhuế Lãnh Ngọc thấy hắn nhíu mày, liền giải thích thêm: “Sau khi  trưởng thành, sẽ rất khó cải tạo, chắc hẳn thân thể nó bắt đầu  được cải tạo từ khi còn là trẻ con, chẳng hạn như dung hợp với  máu của động vật, chậm rãi mà phát triển thành cái dạng này, ta  đoán khoảng tám chín phần mười là như vậy.”  Diệp Thiếu Dương biết về phương diện này nàng sẽ hiểu biết nhiều  hơn so với mình, chậm rãi gật đầu, nói: “Nuôi dưỡng thành yêu vật,  sau đó lại giết chết, luyện chế thành cương thi, rồi thành yêu  thi……”  Nhìn con vật mặt người thân quái vật trước mắt này, Diệp Thiếu  Dương tưởng tượng ra cảnh một đứa trẻ trải qua khi bị dùng tà  thuật huyết dưỡng , nhất định thê thảm vô cùng……  Lập tức lắc đầu, nói: “Dưỡng ra loại yêu thi thế này, không biết để  dùng để làm gì , chẳng lẽ là thủ mộ?”  “Hẳn là vậy , bằng không sao nó lại xuất hiện ở đây.” Nhuế Lãnh  Ngọc nhìn thoáng qua yêu thi, ghê tởm mà nhíu mày. “Rốt cuộc nó  còn sống hay đã chết?”  Diệp Thiếu Dương dùng Câu Hồn tác kéo nó qua, lấy ra một viên  Dã kê linh, vốn định cảm nhận một chút khí tức, bất ngờ, màng thịt  trong mắt con yêu thi mặt người này mở ra, để lộ một đôi đồng tử  màu xanh biếc , thân hình chấn động , đánh về phía Diệp Thiếu  Dương.  Trong lúc tình thế cấp bách, hai tay Diệp Thiếu Dương bóp chặt cổ  yêu thi, ngăn cản nó lại.  “Khanh khách, ha ha ha…….” Yêu thi nhếch môi , phát ra một chuỗi  tiếng cười khiến cho xương cốt tê dại.  Diệp Thiếu Dương nhìn cái miệng rộng còn có răng nanh dài thưa  thớt của nó, một dám đầu lưỡi chìa ra , cũng giống như đám giun  trên người nó, lay động không ngừng.  Nhuyễn trùng trên cổ yêu thi mặt người , có mấy con đã bò lên mu  bàn tay Diệp Thiếu Dương, lập tức hắn cảm thấy như có vô số giác  hút bám chặt tay mình, không thể cử động.  Diệp Thiếu Dương lòng bỗng trầm xuống, vốn định mở miệng niệm  chú, không ngờ đầu lưỡi của Nhân diện yêu thi bỗng nhiên chia  làm mấy phần, đâm vào miệng hắn.  “Oa!” Diệp Thiếu Dương thật sự chịu hết nổi, mở miệng nôn ra  ngoài.  Con yêu thi theo bản năng còn tưởng là pháp thuật gì, đầu lưỡi đột  nhiên rụt về, kết quả mặt bị phun đầy cơm, hú lên một tiếng quái dị,  vừa muốn phản kích, cổ đã bị ăn một kiếm, đầu thân chia lìa, đầu  lăn qua một bên.  Diệp Thiếu Dương vận chuyển cương khí, đánh bay đi mấy con  giun màu đỏ đang bám chặt trên mu bàn tay mình ra ngoài, ném  thân thể của yêu thi xuống, vội vàng chà lên mu bàn tay, hít sâu  một hơi, oán giận nói:  “Mẹ nó, ghê tởm muốn chết ta!”  Nhuế Lãnh Ngọc thu Tùng Văn Cổ Định Kiếm vào trong bao, vốn  định tiến lên kiểm tra yêu thi vừa bị mình chặt đứt đầu một chút, cúi  xuống thì thấy, trên đầu nó có đầy hạt cơm, còn có một ít đồ vật  như hồ dán , nhìn qua như bánh quẩy chưa tiêu hóa hết, lập tức  nhăn mặt, quay đầu nói với Diệp Thiếu Dương: “Ngươi thật là ghê  tởm.”  “Ta ghê tởm?” Diệp Thiếu Dương nhảy dựng lên, chỉ vào cái đầu  kia, “Trách ta được sao , nó ghê tởm hay là ta ghê tởm?”  “Đều ghê như nhau” Nhuế Lãnh Ngọc nói, “Ta vốn đang muốn nhìn  xem trong óc nó cấu tạo thế nào, có phải bị cổ trùng khống chế hay  không, thôi bỏ đi.”  Diệp Thiếu Dương nhìn phía trước, lẩm bẩm nói: “Nếu cô nếu  muốn xem, cứ bắt một con tới là được.”  Nhuế Lãnh Ngọc bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía hồ nước  xanh biếc, có vô số cái đầu giống như bóng đèn đang không  ngừng trôi về phía họ, sau khi lên khỏi mặt nước, lập tức vặn vẹo,  khuôn mặt lộ ra , tất cả đều là yêu thi mặt người!  Một đám nhếch môi , lộ ra nụ cười quỷ dị, cằm khép mở, phát ra  tiếng cười “Cạc cạc” giống như vịt, trong mộ đạo trống trải vang lên  không ngừng.  Hai người bước lui về phía sau, mắt thấy đám yêu thi này đang từ  từ bò lên trên, há to miệng, đắc ý bò qua phía mình.  “Làm sao bây giờ?” Nhuế Lãnh Ngọc khẩn trương hỏi.  “Cô lui ra phía sau hỗ trợ, để ta tới đối phó.” Diệp Thiếu Dương rút  Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, tiến lên phía trước một bước.  Nhuế Lãnh Ngọc kéo hắn lại, “Đừng có cố tỏ ra anh hùng, ngươi  biết ở đây có bao nhiêu yêu thi không , địa hình rất trống trải, rất bị  động, chúng ta cứ chạy trước đã, tìm chỗ nào nhỏ hẹp hơn rồi nói  sau.”  Hai người xoay người chạy về phía cuối mộ đạo, chưa chạy được  mấy chục mét, đột nhiên xuất hiện hai bóng người:  Một nam một nữ, vóc dáng đều rất nhỏ, đang lay động di chuyển  trên đường, cử động có chút cứng đờ.  Hai người vội vàng đứng lại, nhìn hai quái nhân ngày càng đến  gần, Diệp Thiếu Dương hít sâu một hơi, quả nhiên mình không  đoán sai, đây là một đôi Đồng nam Đồng nữ, trên đầu có búi tóc,  mặc y phục màu xanh, mày thanh mắt tú, hai má đỏ bừng trên  khuôn mặt nhỏ.  “Đệch, đúng là trước có mai phục sau có truy binh mà.” Diệp Thiếu  Dương nhíu mày gãi gãi đầu.  “Chúng là hai trong số bốn Thủ linh đồng tử sao?”  “Đúng là bọn nó , nhưng không phải Thủ linh đồng từ bình thường,”  rốt cuộc Diệp Thiếu Dương cũng có dịp thể hiện chỗ chuyện nghiệp  của mình, chỉ vào hai tên đó, đĩnh đạc nói, “Cô nhìn hai tên này  xem, tuy hình dáng cũng không tệ , nhưng vẻ mặt nhợt nhạt vô  thần , thân thể cứng đờ, đây là người giấy, là hấp thu linh khí trong  thời gian dài, khai thông linh trí, biến thành Tà linh.”  Diệp Thiếu Dương quay đầu nhìn thoáng qua , có ít nhất mấy chục  con yêu thi mặt người đang bò lên bờ, chui vào mộ đạo, dường  như chúng có thể nhận ra mình đã không còn đường để đi nữa ,  không hề vội vàng truy đuổi , cả đám lắc đầu cười, làm ra tư thế  cực kỳ khủng bố.  Hết thảy quỷ yêu tà linh đều là như thế này , dưới tình huống chiếm  cứ ưu thế, trước tiên sẽ đe dọa đối thủ, làm cho dương khí trên  người yếu bớt, dễ dàng đối phó, nếu là pháp sư, sợ hãi quá mức  sẽ khiến tinh thần không thể tập trung, chúng sẽ tìm kiếm sơ hở,  một chiêu đánh bại.  “Đối phó người giấy không thể đánh bừa, phải dùng đạo thuật, để  ta đối phó chúng nó, cô giúp ta ngăn lại đám yêu thi ở phía sau, cô  cầm cự được bao lâu?” Diệp Thiếu Dương hỏi.  Nhuế Lãnh Ngọc nhìn một đám đông đảo yêu thi mặt người kia , da  đầu có chút tê dại, hỏi ngược lại: “Ngươi bao lâu mới giải quyết  xong?”  “Việc này…… Ba phút?”  Nhuế Lãnh Ngọc giật mình nhìn hắn một cái, nghĩ thầm đôi người  giấy tà linh này nếu ở trong cổ mộ , ít nhất cũng ngàn năm tu vi trở  lên , ba phút là có thể thu phục xong?  Diệp Thiếu Dương từ vẻ mặt đã đoán ra nàng đang nghĩ gì ở trong  đầu , cười cười, nói: “Người giấy dù sao cũng là người giấy, sinh ra  vốn đã yếu ớt, có ngàn năm tu vi thì thế nào, lừa gạt pháp sư bình  thường còn được , bản Thiên sư ra tay”  “Nửa phút đã qua , đừng có dài dòng!”  “Khụ khụ,” vất vả lắm tìm được cơ hội khoe một chút, còn chưa nói  xong đã bị đả kích, Diệp Thiếu Dương trong lòng cảm thấy thật khó  chịu. 
Loading...

Chương 810 : Huynh muội người giấy