Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 823 : Ta phải giết ngươi 

        “Ba vị Hoàng Đế……” Nhuế Lãnh Ngọc lẩm bẩm nói , “Nếu Sùng  Trinh vào đây, thì đúng là náo nhiệt.”  Kiến Văn Đế quan sát Diệp Thiếu Dương, biết nếu không đi thì sẽ  chết, thở dài một tiếng, “Thôi , cùng ngươi đi”  Xoay người liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, trên mặt lại  khôi phục vẻ tự tin, “Trẫm sẽ không đi luân hồi, Diệp thiên sư, ta với  ngươi tất nhiên sẽ còn có ngày gặp lại.” Ánh mắt chuyển sang  Nhuế Lãnh Ngọc, cười cười thâm ý, “Ái phi, chờ ta.”  Nhuế Lãnh Ngọc tuy trong lòng rất phẫn nộ, nhưng vì không muốn  chọc giận Diệp Thiếu Dương, nên không để ý đến hắn, cúi đầu thở  dài.  “Cuối cùng cũng kết thúc, thật may ngươi còn sống, Thiếu  Dương……”  Vừa ngẩng đầu, phát hiện Diệp Thiếu Dương không ở bên cạnh,  mà đang chặn đường Chu Lệ cùng Chu Duẫn Văn, trong lòng kinh  ngạc , rồi chớp mắt hiểu được, cả kinh nói: “Thiếu Dương không  nên!”  Chu Lệ nhíu mày nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: “Diệp thiên sư còn  muốn gì nữa đây?”  Diệp Thiếu Dương cầm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm trong tay, chỉ  vào Kiến Văn Đế, lạnh lùng nói: “Để hắn lại.”  Chu Lệ ngẩn người, hỏi: “Vì sao?”  “Hắn dám đùa bỡn ta…… Bằng hữu, ta đã nói muốn giết hắn, thì  nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn!”  Chu Lệ hiện lên vẻ không vui , thanh âm cũng trở nên lạnh xuống :  “Bổn quan phụng lệnh của Diêm La Vương, đến đây dẫn hắn đi  xuống , Diệp thiên sư không nên ngăn cản, nếu ngươi có thù oán  với hắn, thì có thể cùng đi Âm Ty, đối chất trước Diêm La Điện.”  Diệp Thiếu Dương nói: “Diêm Vương có thể phán ta giết hắn sao?”  Chu Lệ nói: “Diệp thiên sư nói đùa rồi.”  “Do đó , ta cùng hắn cũng không có ân oán gì, ta chỉ muốn giết  hắn.”  Chu Lệ thấy hắn cố chấp như thế, quay đầu liếc nhìn Nhuế Lãnh  Ngọc, nói: “Vị pháp sư này xem ra cũng chưa bị làm sao.”  Nhuế Lãnh Ngọc vội chạy tới, liên tục xua tay, “Không có việc gì,  không có việc gì, Thiếu Dương, hắn…… chỉ ôm ta một chút, cũng  chưa động đến thân thể ta…..”  “Chẳng phải hắn có ý đồ muốn cô đó sao!”  Diệp Thiếu Dương ngang nhiên nhìn Chu Lệ, “Với tính cách lúc  sinh thời của tướng quân, nếu có người thiếu chút nữa đã hôn lão  bà của ngươi…… à, cô ấy vẫn chưa phải là lão bà của ta, nhưng là  người ta thích, ngươi sẽ thế nào?”  Chu Lệ nhìn hắn, điềm nhiên nói: “Lăng trì xử tử, trảm sạch cả  nhà!”  Diệp Thiếu Dương nói: “Quân vô hí ngôn, câu trả lời này thật vừa  lòng ta.”  Chu Lệ nói: “Nhưng ngươi là Thiên sư, không thể hành động theo  cảm tính.”  “Hiện tại tướng quân có lão bà không? Nếu có... ta muốn ôm rồi  hôn một cái thì ngươi cảm thấy thế nào?”  Chu Lệ biến sắc, ngay sau đó thở dài, nói: “Diệp thiên sư, ngươi  thân là Thiên sư, trách nhiệm trọng đại, không thể vì một chút việc  nhỏ, mà phá hỏng quy củ của Âm Ty.”  “Đừng có nói quy củ với ta!” Diệp Thiếu Dương đưa mũi kiếm để  ngang trước ngực, “Nếu đến người mình yêu ta cũng không bảo vệ  được, thì sao mà có thể bảo vệ người khác, càng không dám nói  tới chuyện bảo vệ nhân gian!”  Diệp Thiếu Dương càng lúc càng phẫn nộ, lạnh lùng nói: “Giết  người phải đền mạng, thiếu nợ phải trả tiền, đây là quy củ! Ta đã  nói phải giết hắn, thì nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn, đừng nói  ngươi là Ngự Linh tướng quân, hôm nay dù cho Diêm La Vương có  tới đây , cũng không mang hắn đi được đâu!”  Nói xong, tay trái bắn lên, đánh một lá Thần Phù về phía Chu Lệ.  Một khi đã đánh nhau, xuất thủ bất ngờ , phần thắng sẽ lớn hơn.  Chu Lệ cầm ngọc tỷ trong tay, giơ lên đánh tới , đánh nát Thần  Phù, bản thân cũng bị linh lực phản chấn lại , lui về phía sau nửa  bước.  Diệp Thiếu Dương cầm trong tay Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, liền  đâm theo thất tinh, đánh qua một đường, tay trái vung Câu Hồn tác  quất về phía Kiến Văn Đế.  Chu Lệ đã sớm đoán được, tránh thất tinh linh quang, lao sang cứu  viện Kiến Văn Đế.  Cũng không có nghĩ tới hai chiêu này của Diệp Thiếu Dương đều là  hư chiêu:  Câu Hồn tác vòng trở lại, cuốn về phía Chu Lệ, tay trái huy động  Long Tuyền Kiếm, điểm Thất Tinh Linh Quang lên Câu Hồn tác ,  Câu Hồn tác trong chớp mắt thần quang loé sáng, xoay chuyển bay  qua đó.  “Đâu Suất Bát Quái Tiên!” Chu Lệ cầm trong tay ngọc tỷ, giơ lên  chống đỡ, vốn tưởng chắc có thể hoá giải đòn công kích này,  nhưng bất chợt nhận ra chiêu thức của Câu Hồn tác, trong lòng  nghi hoặc, liền bị phân tâm, chậm mất một bước.  Mọi chuyện diễn ra nhanh như tia chớp, đến khi Chu Lệ phục hồi lại  tinh thần, dùng ngọc tỷ đẩy Câu Hồn tác ra, ngẩng đầu nhìn thì  thấy, Diệp Thiếu Dương đã tế ra Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ trói chặt  Chu Duẫn Văn, kéo về bên người mình , rồi lập tức phi thân lui về  phía sau.  “Thiên sư , không thể!” hai tay Chu Lệ run lên, một luồng quỷ khí  cường đại đánh úp vào phía sau lưng Diệp Thiếu Dương.  Trong lúc tình thế cấp bách, Nhuế Lãnh Ngọc tung ra Ngũ Bảo Kim  Liên, dồn hết chút pháp lực còn sót lại, điều khiển Ngũ Bảo Kim  Liên, chặn đứng đòn công kích này.  Diệp Thiếu Dương đã chạy đến điện thờ phụ, cắm Thất Tinh Long  Tuyền Kiếm xuống mặt đất ngay giữa cửa, nhanh chóng cắt đầu  ngón tay, vẽ đạo văn lên trên mũi kiếm, dùng linh lực cường đại của  Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, bố trí thành một đạo kết giới.  Cởi bỏ Thiên Phong Lôi Hoả Kỳ, để lộ ra đầu của Kiến Văn Đế,  Diệp Thiếu Dương khoái ý mà cười.  “Ta đã nói với ngươi như thế nào , ta muốn giết ngươi, thì nhất định  sẽ không để ngươi chạy thoát, bây giờ còn nghi ngờ lời ta nói nữa  không?”  Kiến Văn Đế không hề cầu xin tha thứ, vẫn muốn bảo trì chút tôn  nghiêm cuối cùng của bậc Đế vương, thở dài.  “Ngươi giết ta cũng là điều đương nhiên, nhưng vì thế mà đắc tội  Âm Ty, vĩnh viễn không có ngày an tĩnh.”  “Đừng có làm ta sợ , lão tử không sợ!”  Diệp Thiếu Dương tay phải kết thành pháp quyết, đánh vào Mệnh  môn của Kiến Văn Đế……  Lúc này, không ai có thể ngăn cản.  Thân xác của Kiến Văn Đế trong chớp mắt sụp xuống, hồn phách  vặn vẹo, nhìn qua vô cùng thống khổ, thân ảnh dần trở nên trong  suốt, sau đó phân tán , hóa thành sương khói từng chút một.  “Diệp Thiếu Dương, trong người của ngươi có lệ khí, sớm muộn gì  cũng sẽ thành ma, vạn kiếp bất phục……”  Nói xong câu đó , Kiến Văn Đế hình thần đều tan biến, hóa thành  mấy chục tinh phách, từ từ bay ra khỏi thạch thất.  “Phanh!” Ngọc tỷ truyền quốc phóng xuất Âm văn quỷ tương, phá  vỡ kết giới của Long Tuyền Kiếm.  Chu Lệ xông vào, thấy tinh phách bay lượn đầy trời, giẫm chân thở  dài.  Nhuế Lãnh Ngọc cũng lao vào, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt,  cũng ngẩn người ra, ngay sau đó nhặt Thất Tinh Long Tuyền Kiếm  từ dưới đất lên, đưa cho Diệp Thiếu Dương, còn mình thì đứng  ngay trước mặt hắn, trong tay cầm Tùng Văn Cổ Định Kiếm, cảnh  giác nhìn Chu Lệ.  Diệp Thiếu Dương chuyển người đi lên che chắn trước nàng, nói  với Chu Lệ: “Chuyện này do một mình ta làm, không liên quan gì tới  nàng, tướng quân cứ tính vào mình ta.”  Chu Lệ oán hận nhìn hắn, cắn răng nói: “Diệp thiên sư, ngươi có  biết làm như vậy, sẽ có hậu quả gì không!”  “Xúc phạm Âm luật, chấp pháp phạm pháp, tội tăng một bậc, Âm Ty  sẽ xử trí như thế nào ta không biết, cùng lắm là chết thôi.”  Diệp Thiếu Dương cười một tiếng dài, “Trước khi ta giết hắn, ta đã  nghĩ tới hậu quả, bất quá nếu tướng quân muốn bắt ta, ta cũng sẽ  không khoanh tay chịu chết.”  Chu Lệ nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ phức tạp, khẽ thở dài, thu hồi lại  Ngọc tỷ truyền quốc, xoay người đi ra ngoài.  “Diêm La Vương chỉ lệnh ta tới tầm nã Chu Duẫn Văn, không phải  để tập nã ngươi, xử trí ngươi thế nào…… đó là việc của Diêm La  Vương, bổn quan đi trước báo cáo……”  Diệp Thiếu Dương cùng Nhuế Lãnh Ngọc nhìn nhau, đều có chút  khó tin , Chu Lệ…… cứ thế mà đi rồi?  Chu Lệ nhẹ nhàng lướt ra khỏi minh điện, một nam nhân tuấn tú  mặc long bào lập tức tiến lên, vội hỏi: “Tổ tiên cứ thế mà tha tên  đạo sĩ kia sao?”  Chu Lệ đạp gió bay lên, nhàn nhạt nói: “Bằng không thì sao?”  “Vọng sát quỷ phạm Âm Ty, tổ tiên nên bắt hắn xuống dưới chịu  thẩm tra.”  Chu Lệ nhìn hắn một cái, nói: “Nếu bắt không được thì sao?” 
Loading...

Chương 824 : Thân hãm biển lửa (1)