Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 824 : Thân hãm biển lửa (1) 

          Sùng Trinh ngẩn ra, “Lấy pháp lực của tổ tiên, sao có thể không  được……”  “Ngươi đừng quên, hắn đã đánh bại Tam Pháp Vương của Luân  Hồi Ty , cô nương kia cũng không phải dễ chọc , hai người bọn họ  nếu một lòng muốn chạy, hai chúng ta chưa chắc đã ngăn cản  được?”  Sùng Trinh suy nghĩ một chút, chậm rãi lắc đầu, sinh thời ở nhân  gian, bọn họ đều từng là Đế Vương quân lâm thiên hạ, sau khi chết  tuy được thụ phong Âm Thần, nhưng pháp lực cũng như địa vị ở  Âm Ty cũng chỉ là bậc trung, còn không kém bao nhiều với Tam  Pháp Vương của Luân Hồi Ty .  “Cũng phải thử một lần chứ” Sùng Trinh không cam lòng.  Chu Lệ thở dài nói: “Không đánh còn đỡ, nếu đã đánh rồi , thì giá  nào cũng phải bắt hắn, bằng không một khi để hắn chạy thoát , tất  nhiên sẽ coi toàn bộ Âm Ty là địch , chiến tranh trước mắt sắp xảy  ra, nếu hắn đi về phía bên kia, thì đó sẽ trở thành một lực lượng rất  đáng sợ.  Trầm ngâm một hồi, Chu Lệ lẩm bẩm nói: “Hơn nữa, ta cũng không  nghĩ ra ai đã truyền thụ Đâu Suất Bát Quái Tiên cho hắn.”  Sùng Trinh nhíu mày nói: “Chuyện này là sao?”  “Đâu Suất Bát Quái Tiên chính là pháp thuật của Âm Phủ, tất nhiên  là có người truyền thụ , thì hắn mới có thể biết được, đây có lẽ là  việc làm của một đại nhân vật nào đó, ta nói như vậy, ngươi đã  hiểu chưa?”  Sùng Trinh trầm ngâm một lát, nói: “Tuy không hiểu rõ lắm, nhưng  cũng mơ hồ nghĩ đến vài chuyện.”  “Với sự tình trước mắt này, hắn tàn sát một hai quỷ phạm Âm Phủ,  cũng không là gì, nếu ta cố mạnh mẽ câu hắn, có lẽ ngược lại sẽ  khiến Âm Ty khó xử……” Chu Lệ hạ thấp thanh âm.  Sùng Trinh gật đầu, “Vẫn là tổ tiên anh minh, có điều Diêm La  Vương phái hai chúng ta tới bắt Huệ Tông tổ tiên , nay hắn đã bị  diệt hồn, quay về biết ăn nói sao đây. Theo ý của lão tổ tiên vừa nói  , nếu chúng ta nói thẳng ra, chỉ sợ Diêm La Vương ngại luật pháp,  cũng không thể không tầm nã Diệp Thiếu Dương, tuy nhiên cũng  không phải nguyện ý……”  Chu Lệ đứng lại, nhíu mày suy nghĩ một hồi, nhìn Sùng Trinh nói:  “Nếu nói chúng ta đến muộn một chút, Kiến Văn Đế đã bị Diệp  Thiếu Dương chém chết, không thể câu hồn...”  Sùng Trinh ánh mắt sáng ngời: “Hay là thế này: Kiến Văn Đế kia  dùng Đế Vương tâm thuật tạo thành ảo giác, Diệp Thiếu Dương vì  phá trận mà giết địch , đương nhiên, bằng không chính hắn sẽ phải  chết……”  Chu Lệ cười tà tà , “Nhớ kỹ, đó chính là chân tướng, hôm nay  không nói, sau này cũng không thể nói, để tránh rước phiền phức  vào người.”  “Cẩn tuân tổ mệnh!”  Lúc này, tinh phách Kiến Văn Đế từ minh điện bay ra khỏi mộ đạo.  Chu Lệ ngẩng đầu nhìn tinh phách của Kiến Văn Đế, âm thầm thổn  thức.  “Mấy trăm năm sau , khi hồn phách của hắn được tụ sinh, có một  bộ dáng khác, nhân gian sẽ không còn Chu Duẫn Văn……”  Hai người đứng lại một hồi, Sùng Trinh đột nhiên nói: “Đúng rồi tổ  tiên, Nương Nương của Kiến Văn Đế , vẫn còn trong ngọc ấn của  người, cô ta biết rõ chân tướng, phải làm sao cho phải đây?”  Chu Lệ ngẩn người, nhất thời cũng không thể nghĩ ra biện pháp gì  tốt, hai người thương lượng một hồi, quyết định cứ giam Quách  Thiếu Di lại trước đã, quay về rồi từ từ nghĩ cách.  Chu Lệ ngay tại chỗ mà phá vỡ hư không, hai người tiến vào đi  xuống Âm Ty.  Hồn phách Kiến Văn Đế bay đến cuối mộ đạo, nhưng không tiến  vào Âm Ty, mà bay vòng quanh rồi bay xuống mặt đất, sau đó hội  tụ trên tay một người mặc áo xanh.  Bên cạnh hắn là một thân ảnh hư ảo không có mặt đang đúng cúi  đầu, nhìn bị đám tinh phách bị thanh y nhân thu hồi, nói: “Xin hỏi  chủ thượng, người muốn tinh phách tàn hồn này thì có tác dụng  gì?”  “Kiến Văn Đế là Đại Minh Thiên tử duy nhất không vào luân hồi,  cũng không được thụ phong Âm Thần, nhân gian cũng như Quỷ  Vực có vô số u hồn triều Minh, nhất thời khó thu phục được hết, tử  thương cũng có mấy chục vạn người, đám ma quỷ đó đều đã vào  hết Âm Ty, mà vẫn duy trì sự ngu trung tuyệt đối như lúc làm  người.”  Bóng người kia nói: “Hiểu rồi, chủ thượng muốn lợi dụng hắn tập  hợp đám du hồn đó lại phải không? Ý tưởng rất hay, nhưng hắn đã  bị hồn phi phách tán, tinh phách sao có thể trọng tu lại?”  “Biện pháp , thì có lẽ là có .” Người áo xanh nhìn đám tinh phách  trong lòng bàn tay, ánh mắt trở nên thâm thúy.  Bên trong minh điện dưới cổ mộ , Diệp Thiếu Dương mới vừa kết  thúc thổ nạp một vòng Chu Thiên, tiến vào điện thờ phụ, sưu tầm  mấy thứ tốt trong bích động.  Tuy trên người đã có mấy bảo bối do Quách Thiếu Di lấy từ bích  động này ra, Diệp Thiếu Dương vẫn còn nhớ tới .  “Ngươi không lo Âm Ty sẽ xử trí ngươi như thế nào à , mà còn có  tâm tư sưu tầm bảo vật?” Nhuế Lãnh Ngọc đứng ngay phía sau  hắn, lo lắng nhắc nhở.  “Chuyện đã xảy ra rồi , nghĩ cũng vô dụng, lỡ như Âm Ty không tới  tìm ta phiền toái , mà lúc đó cổ mộ lại bị cảnh sát tiếp nhận, thì làm  gì còn cơ hội tầm bảo nữa.”  Diệp Thiếu Dương vừa nói vừa tìm kiếm, bích động có rất nhiều đồ  cổ, nhưng nhìn qua đều là mấy thứ không liên quan đến tu luyện  pháp thuật, hắn cũng không cảm thấy có hứng thú.  Nhuế Lãnh Ngọc nhíu mày hỏi: “Sao lại không tới tìm ngươi phiền  toái?”  “Là một loại cảm giác thôi, lời nói của Chu Lệ trước lúc rời đi, cho  ta một cảm giác…… rất kỳ quái, hy vọng trực giác của ta không sai.  Đậu má, sao toàn là chai lọ bình bát rách nát lung tung thế này…..”  Nhuế Lãnh Ngọc nhìn cái bộ dáng ham tài của hắn, lại nghĩ đến  biểu hiện của hắn trong ảo cảnh, trong lòng vô ngữ, đây là thực sự  là cùng một người sao?  “Cái này!”  Diệp Thiếu Dương cầm một vật rất nặng đi tới , Nhuế Lãnh Ngọc  dùng đèn trên đầu chiếu vào, vật này phản xạ ánh lục quang lập lòe  , nhịn không được cầm lên tay quan sát.  Là một khối ngọc ấn, bên trên có một con thần thú đầu rồng mình  hổ, miệng ngậm Hạo nhật thần châu, điêu khắc cực kỳ tinh tế, nhìn  qua sống động như thật.  Dưới đáy là một hàng chữ triện nổi, Nhuế Lãnh Ngọc không biết đó  là gì, nhưng Diệp Thiếu Dương lại rất tinh thông chữ triện , vừa  nhìn thấy đã đọc ngay ra được: “Thiên mệnh minh đức, biểu chính  vạn phương, tinh nhất chấp trung, vũ trụ Vĩnh Xương…… Nói vậy,  đây chẳng phải là Ngọc tỷ truyền quốc của Kiến Văn Đế sao!”  Bỗng nhiên nhớ lại, lúc trước Kiến Văn Đế có nói qua Ngọc tỷ của  Chu Lệ là đồ dởm, như vậy thì cái gọi là chính phẩm, đương nhiên  là nằm trong tay hắn.  “Khẳng định đây là Ngọc tỷ truyền quốc.” Nhuế Lãnh Ngọc vuốt ve  thần thú điêu khắc trên ngọc tỷ, cảm nhận được một cỗ chính khí  uy nghiêm, tỏa ra từ trong ngọc tỷ.  “Ngọc tỷ đại biểu cho chính khí quốc gia, có thể ngăn chặn bất kỳ tà  khí nào, quỷ yêu cũng phải tránh xa.” Diệp Thiếu Dương có chút  phấn khích, “Vật này nếu được khai quang, nằm trong tay pháp sư,  tuyệt đối là một pháp khí tuyệt hảo!”  “Ngọc tỷ này không phải người bình thường nào cũng có thể khống  chế, ta là nữ nhân, không đủ dương khí , khẳng định không dùng  được, ngươi cầm lấy mà dùng.” Nhuế Lãnh Ngọc nói rồi trả lại ngọc  tỷ cho Diệp Thiếu Dương.  Diệp Thiếu Dương tiếp nhận ngọc tỷ, cầm ở trong tay, nói: “Ta là  Thiên sư, không phải Đế vương, vô pháp khống chế này Đế vương  chi khí trong ngọc tỷ này, có thể phát huy một nửa công hiệu đã là  không tồi, tuy nhiên nếu đã có duyên tìm được, chả lẽ có đạo lý  nào lại không cần , hắc hắc...”  Đột nhiên lúc này có một tiếng động lớn từ phía minh điện truyền  đến, hình như có thứ gì rớt xuống.  Hai người đưa mắt nhìn nhau, vội vàng chạy ra, vừa thấy tức khắc  sợ đến ngây cả người:  Trên nóc minh điện bỗng nhiên cháy lên , hơn nữa từng giọt dầu  kèm theo lửa cháy không ngừng chảy xuống, giống như một trận  mưa lửa, khắp nơi trên mặt đất đều bốc cháy, cảnh tưởng thực sự  hoành tráng.  “Ngói lưu ly chứa Thiên bảo long hỏa du đã bị vỡ! Long hỏa du gặp  gió sẽ bùng cháy, toàn bộ mộ thất sẽ bị thiêu rụi, mau ra khỏi đây  thôi!”  Nhuế Lãnh Ngọc đưa tay kéo Diệp Thiếu Dương còn đang ngẩn  ngơ đứng đó, chạy như bay về phía lối ra.  Diệp Thiếu Dương ngẩn người suy nghĩ một lát , mới nhớ ra, tám  phần là do lúc trước đấu pháp, không cẩn thận đã làm vỡ ngói lưu  ly.  Đúng rồi, chính là lúc Kiến Văn Đế bị đánh bay lên không kia…… 
Loading...

Chương 825 : Thân hãm biển lửa (2)