Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 837 : Bé gái cầm búp bê Tây Dương 

        “Dựa vào cái gì mà sai ta!” Diệp Thiếu Dương khó chịu, quay đầu  sang Tiểu Mã, nói: “Tiểu Mã kìa.”  “Ngươi dựa vào gì mà sai ta hả!” Tiểu Mã càng khó chịu.  “Không thể để hắn giặt,” Tạ Vũ Tình nhìn hắn nhướng nhướng  chân mày, “Bên trong có nội y tỷ đây vừa thay đó.”  Tiểu Mã bật cười, vui sướng khi người gặp họa mà nhìn Diệp Thiếu  Dương.  Diệp Thiếu Dương ngẩn người ra một lúc, ánh mắt chuyển qua  trước ngực của cô……  “Nhìn cái gì!” Tạ Vũ Tình hiểu được, hét to lên, “Tỷ có mặc nội y đó,  giữa đường đã mua! lưu manh!”  Diệp Thiếu Dương xấu hổ gãi gãi đầu.  Quậy phá cũng đủ rồi, Tạ Vũ Tình bắt đầu nói chính sự:  Lúc trước đã nói qua một lần, có một người mẹ đơn thân không có  trách nhiệm, bỏ nhà ra đi, còn nhốt hai đứa trẻ chưa đầy ba tuổi  trong nhà, rốt cuộc hai bé bị chết đói, từ đó về sau, tại khu nhà đó  bắt đầu xuất hiện mấy chuyện sự kiện thần quái, vì thế án kiện  được chuyển tới Phòng điều tra sự kiện thần quái của bọn họ.  “Hiện tại người mẹ đó đã bị bắt, dù có lăng trì xử tử ta e cũng  không giải được hận!” Tạ Vũ Tình trong lòng căm phẫn, “Ngươi  không biết hai đứa trẻ kia trông thê thảm thế nào đâu, mà , ngươi  có muốn nghe chi tiết bọn chúng chết đói ra sao không?”  “Không muốn nghe!” Diệp Thiếu Dương không cần suy nghĩ đã từ  chối, nghe kể trẻ nhỏ bị bỏ đói tới chết, trong lòng hắn thực sự đã  rất khó chịu, nếu còn nghe thêm chi tiết sợ ngủ không được.  “Hiện tại ngươi không có việc gì nữa , thì chúng ta có thể đi ngay,  chuyện này cũng chậm trễ lâu lắm rồi, giải quyết càng sớm càng  tốt.”  Diệp Thiếu Dương nhìn cô: “Cô…… không thấy mệt à?”  “Vẫn còn khỏe , dưới đó ta cũng không phải chủ lực, chỉ ở bên mà  phụ trợ thôi , lát nữa ngươi mới là là người xuất lực, ta chỉ ở bên  cạnh thôi , đi thôi.”  Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nhún vai, vốn định kêu thêm Tiểu Mã,  nhưng hắn thực đã mệt đến kiệt sức, nằm trên sô pha ngủ từ lúc  nào rồi.  Tạ Vũ Tình vừa lái xe, vừa kể lại một lần về chi tiết sự kiện thần  quái, nói xong hỏi Diệp Thiếu Dương: “Chuyện này ngươi thấy thế  nào?”  “Còn thấy thế nào, chắc chắn có quỷ rồi , phải nghĩ cách tìm được  hai tiểu quỷ này, đưa xuống Âm Ty không phải là được rồi sao .  Mấu chốt là…… có tiền thưởng không?”  Tạ Vũ Tình nhướng nhướng chân mày, “Không có tiền đâu , nhưng  nếu ngươi muốn, có thể đem ta thưởng cho ngươi.”  “Ách…… ta muốn cô làm gì, ta đang chờ tiền mua vật dụng trong  nhà đây, cô lại không thể biến ra được đồ đạc.”  “Vật dụng trong nhà gì?” Tạ Vũ Tình sửng sốt.  Diệp Thiếu Dương kể lại chuyện mình mới mua nhà, dù sao vẫn là  tự mình nói ra, còn hơn để cô phát hiện rồi nói , ngược lại sẽ không  ổn chút nào.  Tạ Vũ Tình dù sao cũng là nữ, cũng có sự nhạy cảm tinh tế, nghe  xong chuyện của Lâm Tam Sinh, động lòng thương cảm hồi lâu,  mới bình tĩnh lại.  “Chu đại tiểu thư có hay không là đưa xe luôn cho ngươi?” Tạ Vũ  Tình liếc nhìn hắn một cái, cố tình trêu chọc.  “Sao phải đưa xe cho ta?”  “Đến nhà cũng đã tặng rồi, tiếp theo chẳng phải là xe sao?”  Diệp Thiếu Dương nhún vai. “Ta đã trả hai mươi vạn đó , sau này  xem phong thuỷ miễn phí cho cô ấy , cái này cũng……không tính là  cho không.”  “Nói đùa với ngươi thôi, trông bộ dáng của ngươi kìa”  Tạ Vũ Tình lái xe đến một khu nhà cũ trong nội thành, dừng lại  trước cửa một tiểu khu , sau đó xuống xe đi bộ vào bên trong.  Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lên, thấy mấy tầng lầu trước  mặt đã rất cũ rồi , không khác lắm với khu nhà mình đang thuê trọ.  “Khu nhà này đã có hai mươi năm, mấy người trẻ tuổi ở đây phần  lớn đã dọn đi hết, chỉ còn mấy lão nhân còn ở lại, còn có đám  người làm công từ nơi khác tới, thuê nhà ở đây, bởi tiền thuê khá  tiện nghi.”  Tạ Vũ Tình vừa đi vừa giải thích, “Bà mẹ trong vụ án chết người  này, chính là một người thuê trọ.”  “Hiện giờ căn hộ đó có người ở không?”  “Ai dám ở? Xảy ra chuyện như vậy, dù không có chuyện nháo quỷ,  cũng chẳng ai dám ở.”  Nói rồi đi về phía một khu nhà.  Dưới lầu có đám người già đang tụ tập , có người chơi bài, có  người nói chuyện phiếm, cũng có mấy người đơn giản chỉ ngồi  phơi nắng giết thời gian.  “Sau này khi cô già cũng sẽ giống như thế.” Diệp Thiếu Dương  thuận miệng nói đùa.  “Ta có già cũng không như vậy, ta sẽ mỗi ngày đều chơi game ,  LOL (Liên Minh Huyền Thoại), Chơi đến khi hết tinh lực luôn, không  thể chơi được nữa, ta sẽ tự sát mà chết, chứ nhất quyết không chịu  ngồi yên.”  Diệp Thiếu Dương nhún vai cười nói: “Bây giờ cô nghe nhẹ nhàng  lắm, đến khi già rồi cô chỉ muốn ở yên tĩnh mà thôi.”  Tạ Vũ Tình nhìn số nhà thấy không sai, liền dẫn Diệp Thiếu Dương  đi vào, theo một cái hành lang tối đen đi lên tầng trên.  Tuy không phải chung cư nhà ngang , nhưng được xây theo  phương thức giống vậy , mỗi tầng đều có một hành lang thật dài,  hai bên đều là hộ gia đình.  Bởi vì xây dựng lấy ánh sáng rất kém, nên hành lang rất tối, có vẻ  âm u thâm trầm.  Hai người một đường đi đến trước một căn hộ, Tạ Vũ Tình chỉ vào  cánh cửa chống trộm có dán lá phù màu vàng, nói: “Chính là căn  hộ này, linh phù nghe nói là do chủ nhà mời cao nhân đến dán , đây  thực sự là linh phù sao?”  Diệp Thiếu Dương gỡ lá phù xuống nhìn , rồi nói: “Đúng là linh phù,  cô xem mặt trên còn có một sợi tơ hồng , đã bị cắt đứt rồi , chứng  tỏ linh phù này không thể trấn áp được quỷ trong nhà, đã bị phá  giải.”  Tạ Vũ Tình nghe vậy có chút khẩn trương, nói: “Hai tiểu quỷ đó rất  lợi hại à?”  “Chỉ giết lão quỷ, không giết tiểu quỷ. Phàm là trẻ con chết đi , dĩ  nhiên là vì ốm đau hoặc ngoài ý muốn , oán khí sẽ rất nặng.  Hai đứa trẻ này bị bỏ đói đến chết, hơn nữa hung thủ lại là mẹ ruột  , oán niệm càng càng thêm sâu đậm, tuy mới biến thành quỷ chưa  lâu, nhưng đã rất lợi hại.  Giống như Lão Quách vậy , miễn cưỡng cũng có thể đối phó một  con, còn pháp sư bình thường, thì chỉ có game over thôi.”  Diệp Thiếu Dương chỉ vào linh phù trong tay, “Nếu đạo sĩ này có  biện pháp thu phục, thì sẽ không dán phù trấn áp ở đây, bất quá  cũng hoàn toàn vô dụng.”  Tạ Vũ Tình nói: “Nghe nói có một đôi hòa thượng với đạo sĩ tới đây,  chủ nhà cũng đã chi không ít tiền.”  “Ta cũng không có nhằm vào ai , nhưng bọn họ quả thực , chính là  hai tên phế vật lừa đảo.”  Tạ Vũ Tình lấy ra một chiếc chìa khóa, nói: “Đây là chìa khoá chủ  nhà , ngươi có muốn chuẩn bị một chút hay không?”  “Cô cứ mở trực tiếp ra đi , làm nhanh còn về ngủ.”  “Ngủ cái gì!” Tạ Vũ Tình trợn mắt, đem cửa phòng mở ra, còn mình  thì lui sang một bên, “Ngươi vào trước đi.”  Trong phòng tối đen , cơ hồ chẳng nhìn thấy gì cả.  Tạ Vũ Tình đưa tay tìm công tắc đèn điện, Diệp Thiếu Dương vội  ngăn lại, lấy từ trong ba lô lấy ra một trường minh đăng, thắp sáng,  cầm trong tay.  Ngẩng đầu quan sát chung quanh , thấy trước mặt là một phòng  khách thật lớn, cửa sổ có treo rèm dài sát đất, hai bên đều được  khép lại, hèn gì căn phòng tối như vậy.  Cửa phòng bếp và buồng vệ sinh đều mở ra , liếc mắt một cái có  thể nhận ra không có gì dị thường.  Hai người đi đến giữa phòng khách, Tạ Vũ Tình chỉ vào một chiếc  cầu thang xây bằng xi-măng thông lên lầu, nhỏ giọng nói: “Lối này  lên gác mái.”  Diệp Thiếu Dương thoáng nhìn qua trường minh đăng, thấy ngọn  lửa bị kéo ra rất dài, thẳng tắp mà hướng lên trên, hơn nữa trong  ánh lửa có nổi lên một màu xanh biếc.  Vì thế giơ tay chỉ chỉ trên lầu, không chờ mở miệng. Trên trần nhà  vang lên một loạt tiếng bước chân, rất nhẹ, giống như có ai đó  đang đi lại trong phòng.  “Hì, hì……”  Là giọng của vui vẻ của một đứa nhỏ.  Lúc này từ trên lầu truyền xuống tiếng hát đồng dao của một đứa  trẻ.:  “Bé gái cầm búp bê tây dương,  Đến hoa viên xem hoa anh đào,  Thì khóc oa oa kêu gọi mẹ,  Chim nhỏ trên cây cười ha ha…...” 
Loading...

Chương 838 : Mặt quỷ trong gương