Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 846 : Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến 

          Đột nhiên cảm nhận được một cỗ quỷ khí từ ngoài cửa sổ thổi vào,  Diệp Thiếu Dương lập tức ngẩng đầu, nhìn thấy một bóng người  đang bay vào.  Lâm Tam Sinh!  Trên mặt Lâm Tam Sinh không hề có bất kỳ biểu hiện gì, hoặc là  nói biểu tình tuyệt vọng , chầm chậm đi tới.  “Ta nói này huynh đệ……” Tiểu Mã đứng lên.  “Có rượu không?”  Tiểu Mã ngơ ngác nhìn qua Diệp Thiếu Dương, đến tủ lạnh cầm  một chai rượu trắng lần trước uống chưa hết , rót một ly đưa qua  cho hắn,chợt nhớ ra hắn là quỷ, không cầm được, vì thế đặt trên  bàn.  Lâm Tam Sinh cúi người, hít một hơi mùi rượu.  “Hồn phách của ngươi không ổn định , sao lại thế?” Diệp Thiếu  Dương hỏi.  “Ta đi đến quỷ thị uống rượu, trên người không có tiền, đánh nhau  với tên bán rượu một trận.”  Diệp Thiếu Dương nghe xong vô ngữ,quỷ thị mà hắn vừa nói ra là  ở Âm Ty , do Quỷ Phủ khai trương, bắt chước nhân gian, phàm là  quỷ dịch, âm binh, hay quỷ hồn chưa tới giờ luân hồi, đều có thể  vào trong trong tự do mua bán, đương nhiên là phải trả tiền.  Điểm này đến Âm Thần cũng không được miễn, cho nên Tiêu Lang  Quân mới có thể đòi hắn tiền giấy hương nến.  Lâm Tam Sinh dĩ nhiên đi uống rượu không trả tiền , có thể quay về  đã là không tồi, nếu bị tuần du bắt được , trực tiếp sung thành quỷ  dịch, không những không cho tiền lương, cũng giống như đi lao  động cải tạo trên nhân gian.  Diệp Thiếu Dương vốn định trách mắng hắn một phen, nhưng nghĩ  đến việc hắn vừa mới bị thất tình, tâm tình không tốt, vì thế nhịn  xuống.  “Nếu ngươi muốn tìm người tâm sự, ta sẽ nói với ngươi.”  Lâm Tam Sinh nhẹ nhàng lắc đầu, “Ta muốn ở một mình một lát ,  các ngươi cứ đi làm việc của mình đi.”  Diệp Thiếu Dương dùng mắt ra hiệu cho Tiểu Mã, từng người quay  về phòng, không quấy rầy đến hắn.  Nếu đổi lại mình là hắn , thì mình sẽ lựa chọn sao đây?  Diệp Thiếu Dương tựa người vào giường, nhẹ nhàng lắc đầu.  Giả thiết này căn bản không thành lập, người có tư cách lựa chọn  chính là Kim Oánh, không phải Lâm Tam Sinh.  Mọi người đều rời khỏi, Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy thanh  tĩnh khó có được , ngồi ở giường, dùng tâm pháp Đại Chu Thiên  thổ nạp một vòng chu thiên.  Lúc thu công, bên trong huyệt Khí Hải sinh ra một cỗ dị động kỳ  diệu , giống như cương khí đã được tích lũy đến trình độ nhất định,  chuẩn bị có đột phá.  Diệp Thiếu Dương khóe môi nở ra một nụ cười, tâm trạng có chút  kích động, tuy mình vẫn luôn không có thăng bài vị, vẫn là Thiên  sư, nhưng mà điều này cũng không ảnh hưởng đến việc tích luỹ  cương khí thuần dương.  Không biết mình hiện giờ, so với danh xưng “Nhân gian Đạo thần”  như Đạo Phong còn kém bao xa?  Diệp Thiếu Dương rất muốn đi ra ngoài uống bia, chúc mừng một  chút, thế nhưng vừa đặt tay lên nắm cửa, liền nghe từ phòng khách  truyền đến tiếng Lâm Tam Sinh than thở:  “Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến  Hà sự thu phong bi họa phiến  Đẳng nhàn biến khước cố nhân tâm  Khước đạo cố nhân tâm dịch biến...”  Đây chỉ là một đoạn trong bài “Mộc Lan Hoa Lệnh” của Nạp Lan  Tính Đức . Sau đây là nguyên bài cùng bản dịch của tiểu hài nhi.  Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến,   Hà sự thu phong bi hoạ phiến?   Đẳng nhàn biến khước cố nhân tâm,   Khước đạo cố nhân tâm dị biến.     Ly Sơn ngữ bãi thanh tiêu bán,   Dạ vũ lâm linh chung bất oán.   Hà như bạc hãnh cẩm y lang,   Tỷ dực liên chi đương nhật nguyện.  dịch:  Nếu mãi tình ta tựa thuở nào,  Quạt hoa phải luỵ gió thu sao?   Bỗng đâu người ấy thay lòng dạ ,  Lại nói tim ai dễ đổi trao .    Ly Sơn lời cạn nửa đêm thâu ,  Mưa đổ chuông ngưng có trách đâu .  Bởi dẫu bạc lòng như họ Sở ,  Hôm nào còn hứa mãi bên nhau.    Diệp Thiếu Dương lắc đầu, vẫn là không nên quấy rầy hắn, đi tới  phía trước cửa sổ, bên tai vẫn còn vọng lại câu thơ mà Lâm Tam  Sinh đang ngâm, “Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến”, câu này mình  đã từng nghe qua, hình như là do người nào đó triều Thanh viết?  Lâm Tam Sinh là người triều Minh, bị nhốt trong cổ mộ mấy trăm  năm, sao lại biết bài thơ do người triều Thanh viết?  Trong lòng suy đoán, tương lai nhất định phải tìm hắn hỏi một chút,  bất quá mấy câu từ này, cùng với tao ngộ của hắn thật là xứng đôi.  Đứng trước cửa sổ hồi lâu, đột nhiên Diệp Thiếu Dương nhớ tới  một việc, lấy từ dưới gối ra cuốn Thạch thư kia : Với pháp lực của  mình lúc đó, chỉ có thể mở ra một trang, học được Lục Giáp Bí  Chúc.  Không biết với thực lực bây giờ, mình có cơ hội mở ra trang thứ hai  hay không?  Trong lòng khẩn trương, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên trên trang sách,  dựa theo nguyên lý vận chuyển của Tiên Thiên Bát Quái, phân chia  khí tức, dẫn vào Thạch thư, hai ngón tay kẹp vào trang sách, hít  sâu một hơi, dùng sức lật ra.  Thật không ngờ, trang sách bằng đá thực sự được giở ra.  Diệp Thiếu Dương trong lòng vô cùng kích động, không nhìn kỹ nó  trước, mà thử lật xem trang sau, có thể cảm nhận được mình đã  quá nóng lòng, trang sau cũng không có mở được.  Trang thứ nhất chính là Lục Giáp Bí Chúc, đã có uy lực cường đại,  vượt xa pháp thuật Đạo môn bình thường, không biết trang thứ hai  này ghi lại pháp thuật gì, có phải sẽ còn lợi hại hơn cả Lục Giáp Bí  Chúc?  Lấy lại bình tĩnh, Diệp Thiếu Dương nhìn vào trang thứ hai của  Thiên thư:  Thấy mặt trên có mấy ký hiệu phát sáng tạo thành chữ viết:  “Tứ tượng vô cực, bát phương kiếm vũ, vạn kiếm quy tâm, tru tà  diệt linh.”  Đây là tâm pháp chú ngữ, mặt trên có đề tên: Vạn Kiếm Tru Tà  Chú.  Tên này…… rất khí phách đó.  Phía dưới tâm pháp, còn có một hàng yếu lĩnh pháp quyết , Diệp  Thiếu Dương xem đi xem lại mấy lần, xác định đây là một Kiếm  chú.  Kiếm pháp chỉ có một chiêu thức, dùng chú ngữ để thi triển ra.  Nghĩ đến vừa lúc mình cũng có Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, có thể  phối hợp thi triển, uy lực nhất định sẽ càng lớn hơn.  “Tứ tượng vô cực, bát phương kiếm vũ……”  Chẳng lẽ, Kiếm chú này là quần công?.   Đem chú ngữ ghi nhớ kỹ trong đầu , Diệp Thiếu Dương rút Thất  Tinh Long Tuyền Kiếm ra, thử huy động kiếm theo chiêu thức, bất  quá do không có đối tượng, kiếm pháp không thể thi triển được.  Diệp Thiếu Dương nghĩ thầm, có thể được ghi lại trên thiên thư,  cùng với Lục Giáp Bí Chúc, tám phần là có uy lực phá thiên , lần  sau có cơ hội nhất định phải thử một lần, nếu dùng tốt, sau này sẽ  dạy lại cho Nhuế Lãnh Ngọc, để nàng cũng có thể sử dụng.  Khép lại thiên thư, đặt dưới gối như cũ , Diệp Thiếu Dương gối đầu  lên hai tay, tâm trạng thực rất vui sướng , nằm trên giường một hồi,  ngủ không được, đột nhiên nhớ đến một vật, một lần nữa tìm trên  giường đệm, lấy ra một bức hoạ được cuộn tròn.  Sơn Hà Xã Tắc Đồ.  Sau khi ra khỏi cổ mộ , mình vẫn chưa có cơ hội nghiên cứu qua  thứ này, hiện tại đang rảnh, rốt cuộc phải xem nó có lợi hại ở chỗ  nào.  Diệp Thiếu Dương trải bức hoạ đang cuộn tròn lên trên giường, cúi  người xuống, dùng thần thức quan sát, rất nhanh liền chứng kiến  một màn biến hoá như lần trước, tuy nhiên lần này không có quỷ  Hoàng Hậu ra tay cản trở.  Thần thức của Diệp Thiếu Dương càng vào càng sâu, một lực hút  cường đại, kéo hắn về một hướng, cuối cùng cả người quay cuồng  tiến vào, bị ngã trên mặt đất.  Mơ mơ màng màng bò dậy, quay đầu nhìn lại, thấy mình đang  đứng trên một cánh đồng hoang vu, sắc trời tối tăm , giống như  hoàng hôn.  Nơi xa sơn ảnh ẩn hiện , có một ngọn núi, trên đó đương như có  một tòa cung điện, bốn phía treo rất nhiều đèn lồng đỏ như máu.  Bỗng có tiếng nhạc truyền đến, giống như đang hát tuồng.  Đây là…… thế giới trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ?  Diệp Thiếu Dương cúi đầu nhìn trên người mình, phát hiện thân  mặc áo ngủ, đai lưng cũng như ba lô đều không có, nhưng tay  đang nắm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, hình như lúc luyện kiếm vẫn  còn cầm trong tay chưa buông ra.  Thật là may mắn mà , bằng không một mình tay không, vạn nhất  gặp phải lệ quỷ hay đại yêu, sẽ có đủ phiền toái.  Nhéo cánh tay một cái, cảm giác được đau , Diệp Thiếu Dương xác  định không chỉ riêng hồn phách, mà cả thân thể cũng cùng tiến vào.  Tại sao lại như vậy, Diệp Thiếu Dương không rõ, nhưng cái hắn  càng quan tâm hơn chính là vấn đề khác : Làm thế nào mới có thể  quay về?  Thử niệm một lần Quy hồn chú, không có hiệu quả, cắn đầu lưỡi  cũng vô dụng.  Diệp Thiếu Dương có chút bối rối, xoay người lại quan sát, lúc này  mới phát hiện phía sau mình có một tấm bia đá, vội vàng khom  người xuống xem.  Chính diện bia đá có khắc Song Ngư Đồ, bên trên viết tám chữ  triện cổ: Vũ trụ hồng hoang, lan nhược vô giới.  “Lan nhược vô giới……” đây chẳng phải là thuật ngữ của Phật gia  sao , vì sao phía dưới lại có khắc Song Ngư Đồ? 
Loading...

Chương 847 : Hầu ca trư đệ