Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Báo lỗi chương...

       
Loading...
       

Chương 847 : Hầu ca trư đệ 

        Mặc kệ có thế nào , tấm bia đá này nhất định là mấu chốt để ra  ngoài, Diệp Thiếu Dương nhìn chằm chằm Song Ngư Đồ, dùng  thần thức cảm giác thử , nhưng không thấy có bất kỳ biến hoá gì.  Đang lúc buồn bực , đột nhiên nghe được một tiếng quái dị thô ráp  từ sau lưng vang lên: “Quả nhiên có người xông vào, cạc cạc, đây  chính là vận may mấy trăm năm mới gặp một lần, huynh đệ chúng  ta hôm nay vận khí thật tốt , hôm nay được đồ tốt.”  Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn:  Đứng ngay phía sau lưng mình là một gia hoả thân người đầu heo,  cùng với một con khỉ lông trắng.  Hầu tinh, trư yêu?  Hai con yêu quái đáy mắt ngập tràn hắc khí, vừa nhìn đã biết là tà  tu.  “Cạc cạc!” Hầu tinh kia vò đầu bứt tai, ý đồ nhảy qua đây, bị trư yêu  ngăn lại, thì thầm nói: “Hầu ca chớ nông nóng , nơi này mấy trăm  năm không có người tới, Lão Lão còn đang nghi hoặc , vừa lúc bắt  tên này trở về, để Lão Lão tra hỏi một phen, hắc hắc…..sẽ lập công  lớn đó.”  Lão Lão là cái quỷ gì? Thiên Sơn Đồng Lão?   Hai con yêu tinh này tuy là nói không có rõ ràng , ngữ khí cũng rất  cổ quái, có chút giống giọng Hà Nam, nhưng tốt xấu gì cũng là Hán  ngữ, vẫn có thể nghe hiểu.  Trư yêu nhìn Diệp Thiếu Dương, quát: “Ngươi ngoan ngoãn theo  bọn ta đi, đừng có để ta phải tốn công trói ngươi lại.”  Diệp Thiếu Dương nghiêng đầu nhìn hai con yêu: “Tôn Ngộ Không  , Trư Bát Giới?”  “Cái gì?” Hai con yêu nhìn nhau, giống như không hiểu.  “Hừ, không phải là được.” Diệp Thiếu Dương cười cười, “Các  ngươi nói ‘Lão Lão’ là ai?”  Trư yêu thay đổi sắc mặt, cười lạnh nói: “Theo chúng ta đi về, tự  nhiên sẽ biết.”  Hầu tinh nói: “Ngươi nói nhiều với hắn làm gì, trực tiếp trói lại đi!”  Trư yêu tiến lên một bước, tháo sợi xích từ sau lưng xuống, cũng  không nói nhiều, trực tiếp quất vào người Diệp Thiếu Dương.  Diệp Thiếu Dương nghiêng người tránh được, tay trái bắt lấy xiềng  xích, phi thân bay lên, tay phải rút Thất Tinh Long Tuyền Kiếm,  chém một kiếm vào ót trư yêu.  Trư yêu cả kinh, cũng không có ngốc, cảm nhận được linh lực  cường đại của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, không dám chống cự ,  buông sợi xích ra, vội vàng lui lại phía sau.  Diệp Thiếu Dương dùng tay chộp lấy sợi xích, thoáng nhìn qua,  cười nói: “Cái thứ đồ dỏm này, kém xa Câu Hồn tác.”  Tuỳ tiện ném xuống đất.  “Tiểu tử này có chút thủ đoạn, Nhị đệ, ngươi phải cẩn thận đối  phó!” con hầu tinh kia thấy Diệp Thiếu Dương khó đối phó, hầu tinh  nói rồi lui về phía sau vài bước, khích trư yêu tiếp tục xông lên.  Trư yêu đúng là ngu ngốc hơn nhiều , nghe thấy lời này, tỏ ra đắc ý,  khoé miệng chảy ra nước dãi màu xanh biếc , quỳ rạp trên mặt đất,  thân thể bạo trướng, hiện ra chân thân:  Một con heo to lớn mập phì, miệng thò ra hai cái răng nanh thật  dài.  Toàn thân bao phủ một tầng yêu khí màu xanh nhạt, chứng tỏ tu vi  của nó chỉ là cấp bậc yêu linh, cao hơn yêu thú bình thường.  Đối thủ như vậy, Diệp Thiếu Dương không để vào trong mắt, cười  nhạt, nói: “Nhị sư huynh, ngươi đây một thân mỡ béo, chắc cũng  đến bảy tám trăm cân, ta thật là không hiểu vì sao chủ nhân ngươi  lại không giết ngươi lấy thịt, chẳng lẽ còn muốn nuôi dưỡng thêm  chút nữa?”  “Rống!” Trư yêu rống giận đến thân mình cũng rung lên , chạy  nhanh xông lên, yêu lực tập trung trên răng nanh, cúi đầu muốn  húc Diệp Thiếu Dương.  Diệp Thiếu Dương nhún người một cái, nhảy dựng lên lưng nó,  không hề dong dài , trực tiếp vung kiếm cắm vào giữa đỉnh đầu trư  yêu.  Một tiếng rống lớn vang lên, toàn thân trư yêu mềm nhũn, nằm vật  trên mặt đất, chết queo.  Diệp Thiếu Dương từ trên mình nó nhảy xuống, xoay người tìm hầu  tinh, phát hiện gia hỏa này đã bỏ chạy ra xa , miệng thì thầm.  “Đừng trách Đại sư huynh không có đạo nghĩa.”  Diệp Thiếu Dương lắc đầu, quan sát thân hình cực đại của trư yêu,  lòng thầm ngạc nhiên.  Trong thế giới thực, tuổi thọ của heo quá ngắn, trí lực rất thấp, hơn  nữa dù có là lợn rừng, cũng không tránh khỏi nguy cơ bị người bắt  giết, gần như không có khả năng thành yêu.  Không nghĩ tới ở đây lại dĩ nhiên gặp được một con trư yêu có tu vi  trên sáu trăm năm, thật đúng là hiếm lạ.  Bất quá, đã có tu vi sáu trăm năm, sao mới chỉ đạt cấp bậc yêu  linh, đến đánh nhau cũng không biết , có chút không khoa học à?  “Đạo hữu. Bần đạo có lễ .” Phía sau vang lên một giọng già nua.  Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, là một đạo sĩ ăn mặc như lão  giả, tay cầm một cây phất trần, nhìn qua có vài phần khí chất tiên  phong đạo cốt. Phía sau ông ta, là một hàng đạo đồng.  Diệp Thiếu Dương cũng hoàn lễ.  Lão đạo sĩ kia bước lên phía trước, cười nói: “Đạo hữu từ nhân  gian tới?”  Diệp Thiếu Dương gật đầu, nói: “Xin hỏi sư trưởng, đây là nơi  nào?”  “Đây là trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ, chẳng lẽ đạo hữu không nhớ  mình đã vào bằng cách nào sao?”  “Đương nhiên ta nhớ rõ , chính là muốn hỏi một chút, tình hình  trong thế giới này như thế nào , sư trưởng là người nào?”  “Bần đạo họ Tào, tên Lôi, là đại đệ tử đời thứ hai mươi ba của  Long Hổ Sơn.”  “Thì ra là Long Hổ Sơn đạo huynh……” Diệp Thiếu Dương chắp tay  hành lễ, đột nhiên ngẩn người, “Đệch, đời thứ hai mươi ba?”  Tào Lôi nói: “Đúng vậy, bần đạo vào năm Hồng Vũ thứ ba, không  cẩn thận đã vào trong Sơn Hà Xã Tắc Đồ này, tính đến giờ cũng  hơn sáu trăm năm rồi . Xin hỏi đạo hữu, Đại Minh triều truyền đến  vị hoàng đế thứ bao nhiều rồi?”  Những lời này khiến Diệp Thiếu Dương cảm thấy có chút giống  như đã xuyên không vậy, cười khổ nói: “Nhà Minh đã sớm vong ,  Đại Thanh cũng diệt vong, xã hội phong kiến đã không còn, hiện tại  là nhà nước cộng hoà, toàn dân ấm no thịnh vượng.”  “Thịnh vượng……là cái gì, niên hiệu hay là tên huý của đế vương?”  Diệp Thiếu Dương á khẩu , xua tay nói: “Nhất thời không thể nói rõ  với ông, ta muốn hỏi, ông là người hay quỷ?”  Không cảm nhận được quỷ khí trên người ông ta, nhưng nếu đạo  trưởng này là người của mấy trăm năm trước, chắc chắn không thể  còn sống.  “Bần đạo là người.” Tào Lôi cười cười, “Ta cũng giống như ngươi,  dùng thân thể tiến vào trong tranh, nơi đây chính là vạn cổ hồng  hoang, không có lục đạo luân hồi, chết thì sẽ bị hồn phi phách tán,  sống sẽ được muôn đời trường tồn……”  Diệp Thiếu Dương cả kinh cắm thiếu chút đã rơi xuống “Có chuyện  tốt vậy à?”  Tào Lôi cười lớn, “Cũng không phải tốt hết đâu , nơi này đâu đâu  cũng là quỷ yêu tà linh, chư phương tranh đấu,sơ xảy một chút là bị  quỷ yêu bắt đi luyện hoá, bần đạo pháp lực có hạn, chỉ biết vận  dụng nhân gian đạo pháp, bày ra linh trận ở đây, lập ra một động  phủ, mới có thể sống tới ngày nay”  Diệp Thiếu Dương vừa nghe ông ta nói như vậy, càng thêm giật  mình , ánh mắt dừng lại trên người mấy đạo đồng đứng ở phía sau  hắn , thấy cả đám đều chỉ hơn mười tuổi, cũng không có quỷ khí,  lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ bọn chúng cũng từ nhân gian tới?”  “Bọn họ không phải, trong hồng hoang này, cũng có con người, tuy  nhiên sinh lão bệnh tử cũng giống như trên nhân gian, chỉ là yếu  quá mà thôi , dễ dàng bị quỷ yêu làm hại, bọn chúng đều là đệ tử  do bần đạo thu nạp.”  Diệp Thiếu Dương chậm rãi gật đầu, nghĩ thầm trong bức họa đúng  là một thế giới khác, không khỏi khiếp sợ , thảo nào được gọi là  Sơn Hà Xã Tắc Đồ, lúc trước quỷ Hoàng Hậu nói nơi này cần cái gì  cũng có, chình mình khi đó còn tưởng cô ta nói quá , thì ra là sự  thật.  Đang muốn mở miệng hỏi thêm, Tào Lôi quay đầu nhìn qua bên  trái, đột nhiên biến sắc, nói: “Không hay rồi, Lão Lão phái người tới,  đạo hữu mau đi theo ta, tới lánh tạm ở động phủ của bần đạo!”  Diệp Thiếu Dương nhìn theo ánh mắt của ông ta, chỉ thấy trên núi  đèn đuốc sáng trưng, có một số đèn lồng nhanh chóng di chuyển  xuống núi, dường như có một đám người đang cầm đèn qua đây.  Trong lòng chần chừ một chút , quyết định cùng đi với lão đạo sĩ  này , tìm hiểu rõ tình huống nơi này đã rồi tính sau. 
Loading...

Chương 848 : Đạo sĩ đáng khinh